Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014
CÂU CHUYỆN CHÙA BỒ ĐỀ
NGUYÊN NHÂN GÌ MÀ CHÌA BỒ ĐỀ NHIỀU TRẺ EM ĐẾN THẾ
Vào khoảng năm 2007 gì đó, ử cổng chùa Bồ đề có một đứa con trai vừa mới lọt lòng bỏ rơi ở cổng chùa mà chỉ có Sư Đàm Lan trông thấy đưa vào chùa. Khi đó sư bế cháu bé vào khoe với mấy đệ tử của mình rằng : Có thắng con trai kháu quá mà ai bỏ rơi...Người đệ tử cúi xuống và trông đứa Bé rồi tự nhiên thốt nên...Ôi thằng Bé kháu kỉnh giống Cậu Huân nhf mình thế nhỉ....Sư Đàm dùng cùi tay huých vào ống đồng của người đệ tử và ra hiệu...im mồm... Sư bé cúng biết ý và ...im luân...
Lúc này thì chùa chưa có nuôi một Người nào chỉ có mấy thày trò...rồi mấy ngày hôm sau Sư Đàm Lan đã ra báo coá với UBND xã Bồ Đề làm thủ tục khia ính cho đứa bé và được đặt tên là Thích Quảng Dương.
Cậu bé thích Quảng Dương kháu khỉnh được Sư Đàm chăm ẵm chu đáo như những đứa con riêng của một Người mẹ..và Cậu Thích Quảng Dương được như
hưởng chế độ con cưng của Chàu từ đó cho đến nay...Dương được cho đi học hằng ngày có mấy chú tiểu hoặc Sư bé , Bảo vệ ở chùa Bồ Đề đưa đi học ơr truòng Bồ đề mấy năm năy cho đến nay đã gần 9 tuổi gì đó..
Lại kể lại rằng trong những lúc trước và sau ở chùa Đám Đệ Tử của Thày Đàm còn nhớ và xì xào rằng cứ có Sư Ông Thích Thanh Nhiễu ( Hiện nay là trưởng ban biên tập giáo hội- Kiêm trụ trì chùa Bái Đính do Doanh Nghiệp Xuân Trưingf Ninh Bình mời vào thay Hoa Thượng Thích Thanh Tứ đã tịch mấy năm trước..). Khi Sư ông tối mà sang thì cậu em Trai của Sư Đàm tất tởi chạy sang phố Hàng Thùng mua đồ ăn là những thứ Ngon như ruột lợn xe điếu, dạ dày, cổ hũ lợn phải dày và ngon ...mang về sắp sửa đưa lên phòng riêng của Sư Bà Đàm và hai người khoá cửa Ngồi cùng ăn cơm tối ở trong phòng mà chẳng ai dám bén bìa đến đó...ăn xong hoặc sáng mai thì đám đệ tử phải lên xu dọn....còn Sư Ông về lúc nào thì Đám đệ
tử này không biết.. ( mà có biết cũng phải im mồm vì Sư Đàm đã xaay cho nhiều bải mẫu những phòng riêng cho Bồ..chồng hờ về đó mà sinh hoạt..còn nói được Sư Đàm hay không nữa chứ...). Chỉ mấy người đệ tử cứ thắc mắc những thời gian trước Sư Đàm nhận chú Thích Quảng Dương này thì Sư Đàm cứ mặc quần thụng to như váy tây suốt cả thời gian dài mà lại mùa hè cơ chứ.... những Người ở đó cứ rí rỏm nói hay con của Sư Đàm...rồi họ bịt mồm lại như kiểu xám hối..họ cười
khúc khích...
Từ đó Thích Quảng Dương được Sư Đàm tung lên làm nhân vật chính cho Truyền thông ca ngợi có đứa bé bỏ rơi ở chùa...và xem có ai là Bố Mẹ đến nhận và nhà chùa nuôi giúp chi cháu ăn học....rồi ngày ngày tính hiếu kì của bàn dân thiên hạ Việt, họ đến chùa mỗi ngày một đông để thăm đứa trẻ và cho nó những hộp sữa coi như làm từ thiện...rồi từ đó việc hình thành những chương trình nuôi trẻ con bỏ rơi, lang thang cơ nhỡ...và người Già cô đơn khởi sinh ra từ đó và mỗi ngày một đông..
Rồi đủ các thành phần có hoàn cảnh éo le như :
- Đẻ con ra mà cuộc sống học tập làm nụng ở thành phố không đủ nuôi con hay cho gửi nhà trẻ... hoặc thuê Bảo Mẫu giúp việc ẵm bế..Ô sin...
- Những người ( nhất là các thanh niên..sinh viên) trót lỡ yêu nhau mà có sản phẩm ( Còn gọi là chửa hoang) thì không giám lạo thai đi cũng để sinh mang đến đây cho sư Đàm nuôi hộ hặc cho, bỏ rơi ở cổng chùa..( như nhiều báo chí đã nói..). Sau thời gian này các cháu rất đông ngày một tăng nên đến chóng mặt...các em gần tháng nhau chút chít nằm như những con lợn con đầy chùa..Vì cứ những lần đó có những hoàn cảnh eo le đến rỉ tai Sư Đàm, thì Sư Đàm lót tay thương hại cho 5 triệu và hứa khi nào nên bàn đẻ cháu Sư cho 10 triệu nữa mang con đây cho thày nuôi cho....thế là các hoàn cảnh đó như các óc nước làm tăng dân số nhanh chóng mặt mà báo chí đã nó trong 3 năm gần đây không còn có trường hợp sinh con bỏ rơi ở Bệnh viện nữa..( ngành xã hội học và cục con nuôi xác nhận....).
Câu chuyện nay như một phong trào đẻ thuê của cánh sinh viên vì nghèo quá không có tiền ăn học đàn đúm hoặc các hoàn cảnh éo le mà yêu rồi chưa thể cưới nhau được...rồi các vị bị sở khanh ( con quan chức sợ vợ lớn biết thì chết..
Có Người còn nói có sản Phẩm của mấy nhà Sư trẻ sinh ra ở chùa khác mang về gửi... bỏ rơi ...
Hoặc có Bà Mẹ ở các tỉnh xa Nghệ An, Hà Tĩnh vào nhà chùa khóc lóc và nói với nhà chùa rằng..khổ cho tôi có đứa con hư..giờ không giám mang về quê nuôi cháu..vì danh dự gia đinh, họ mạc... thôi thì con dại cái mang...thôi thì ...nhờ nhà chùa trông giúp có điều kiện gia đón cháu sau....
Sư Đàm càng có việc tăng trưởng nhanh trung tâm chăm sóc trẻ bỏ rơi mà báo chí tung hứng cho Người nước ngoài, các tổ chức từ thiện... và chính gia đình có sản Phẩm bất đắc dĩ đó ngày một âm thầm đến chơi và thiện nguyện cùng các bạn bè của sinh viên trót lỡ thì... gọi nhau đến làm thiện nguyện ( mang đường sữa bánh trái đến cho trung tâm..) mà chẳng giám nhận là con mình..sợ các bạn sì xèo...thì chết...phong trào nổi lên như cồn bãi sông sau cơn lũ mang Phù Sa
vừa đi qua mà bồi đắp cho Trung Tâm chàu Bồ Đề...
Nên cách cháu có trùng tên, trung họ..cứ anh anh, hồ anh, Vân Anh, Hồng Anh
nhiều thế.
Đặc biệt mấy năm gần đây, khi hàng ngày người đến cành đông...Sư Đàm không tiêu hết đồ ăn đường sữa, phải nghĩ ra cách cho ăn ít để các cháu gầy guộc..người trông trẻ như những con mồi câu cá nói cho trung tâm để những nhà hảo tâm xót xa nước mắt...mà tăng cho đường sữa ( Tài chính) cho các em ăn...những các em có được ăn đâu, sư Đàm lại cho một cô Cháu họ ở quê Hải Dương mở một căn hàng ở bên Phố Hà nội..vài ngày lại có xe tải nhỏ ( khoảng 2 tấn) chở hàng cứu trợ sang đó bán không lại hết hạn...thời gian mấy chuyến thì cô cháu còn mang tiền về..lâu lâu không tháy mang tiền về Sư Đàm cho người đệ tử sang xem thì cô cháu giá chạy mất tiêu..hỏi nhà chủ chỉ biết bán xong hàng rồi chào ra về mất....
Mỗi ngày một đông cháu bé...rồi những hoàn cảnh tháng mới đến chùa trông con nhận hờ của nhóm thiện nguyện...và cha mẹ thật của cháu..Sư Đàm cũng chẳng nhớ ra đứa nào là của ai nữa...chỉ nhớ bố mẹ nó thôi vì thường xuyên họ sang đó cho quà trung tâm và các cháu...mà tâm lí các cô trót lỡ chửa hoang cũng nhạt dần đến chăm con ( Sợ lộ bí mật của mình) và sư Đàm lợi dụng cho ( Mô giới bán các cháu đi.) ..và từ năm 2007 bắt đầu mất các cháu dần ở chùa là thế...( theo báo chí đã đăng).
Lại nói câu chuyện của Thích Quảng Dương...các Sư về chùa Bồ Đề hàng tháng học Bố tát giới ngày cuối tháng và những tháng kiết hạ cứ sì xèo với nhau rằng cậu Dương giống Sư Thày Thích Thanh Huân trụ trì ở chùa Pháp Vân, Thanh Trì Hà nội đến thế...( Sư Ông Huân là em trai ruột của Sư Đàm Lan, mà gia dình của Sư Đàm Lan có nhiều người đi tu ở Hà Nội và các tỉnh ).
Chỉ riêng có một cậu em đã thọ giới Sadi ở chùa rồi, song vì sung sướng quá xả giới về lấy vợ sinh con ở quê và phụ trách xây nhà thờ cho gia đình có trị giá tới 50 tỷ đồng mà báo chí đã đăng..và thương xuyên lên trông nom trung tâm cho chị. Đàm...
Vừa qua náp chí các cơ quan chức năng về làm việc ở chùa, Sư Đàm cho Trường Hạ cầu an cho Sư Đàm với 150 sư đọc tụng Niệm vào sáng ngày 13 rồi mỗi vị được Sư Đàm cúng dường bồi dưỡng ( lót tay) cho 1 triệu đồng coi như bịt miệng eo xèo...Sư Thích Bảo Nghiêm như mọi lần sang dộng viên thuyết pháp, năm nay Sư chẳng giám mang tín đồ của mình sang mấy chục người như trước nữa vì xấu hổ với các hàng cư sĩ con Phật bây giờ họ tin vào ai để tu tập giải thíat khỏi bốn lỗi khổ đây vì trong Ba Ngôi Tam bảo ( Phật đã Niết bàn rồi, Pháo thì Câm không nói được, chỉ có Sư tăng mời truyền lại và hưings dẫn cho Người tu..) Mà hiện nay Tăng lại Phá giới ô uế thiếu đạo đức làm Người làm Thánh..thì thật nụ nhã cho Người con Phật hiện nay trên toàn cầu này...
Nền đạo đức xã hội từ đó mà xuống cấp, nhà chùa làm được những việc bỉ ổi đó, thì họ tin sao được luật nhân quả đây..các quan chức thì lại sợ rằng không muốn động vào tôn giáo cho yên thân mà công tác để tranh thủ
thu nhập.. trả món nợ đã xây tường, lót đường lên làm ở vị trí này rồi.... thế là dân mất lòng tin là thế. Đạo đức con Người càng xuống cấp nữa nếu một tôn giáo chủ quản mà không chấn hưng được giới luật của ton giáo mình, nhà nước không vào cuộc kèm chặt chỉ tiêu hiến chương của tôn giáo đó, những người lãnh đạo tín đò đó có giữ gìn những điều cấm không được làm không.? Mặc sức thả buông là ta có tội với dan với nước, với cuộc sống này và với chính chúng ta đã tự đánh mất mình trong cái tốt đẹp và đức hạnh của con Người tốt mà ai cũng có...
Theo Lời kể của Đẹ tử chùa Bồ đề
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét