Nhìn lại, mới thấy Người Phụ nữ cực kì vất vả. Họ được sinh ra cũng như bao trẻ em khác, song trong đời sống gia đình họ thường phải làm lụng vất vả hơn Người con Trai.
Thường trong xã hội Phong kiến thì Người Phụ nữ thường không tôn trọng bằng Người đàn Ông.
Thời đại hiện nay cùng thế, với áp lực của xã hội sinh con ít, nên Người phụ nữ lại càng lép vế hơn khi gia đình đã có hai con là Phụ nữ...thì áp lực của xã hội và trong gia đình càng ước ao có thêm đứa con Trai. Nhưng họ có biết đâu là con nào ngoan thì mới là đứa con có phước giúp họ có cuộc sống hạnh phúc và an lạc.
Còn sinh ra con trai mà làm cho Bố Mẹ gia đình khổn khổ, sầu bi, khổ ải, thì thà không có nó còn hơn khi cuộc sống gia đình trở nên địa ngục trần gian này.
Vậy nên con nào cũng vậy đã trở thành một đề tài mà con Người có Minh mới biết giá trị nhân bản nhân quả của mình đã gặt hái được từ kiếp trước, ta không nợ Người khác nên họ không có về làm con của ta để đòi nợ.
Trở lại với con Người phụ nữ với công việc hàng ngày, rồi lớn nên trong cuộc sống hàng ngày cũng chẳng thiếu những công việc trăm dâu đổ đầu tằm... Khi chuẩn bị có một cuộc sống riêng cũng thế, họ chịu bao áp lực là phải lo dần từ cái kim sợi chỉ, cái gối chăn và những bữa ăn phù hợp với cuộc sống của Gia đình Họ...Phù hợp cho cuộc sống hạnh phúc vợ chồng ( Người Dân tộc thường phải thêu vá chăn gối trước khi đi ở riêng với chồng mới..là vậy!).
Trong cuộc sống vợ chồng cũng thế, hàng ngày có khi họ cũng phải đi kiếm tiền như Người đàn Ông, họ còn phải chăm lo từ bữa cơm cái công việc không tên trong một gia đình bé nhỏ của Họ.
Khi trong lúc sinh nở càng khổ hơn nhiều khi chỉ có vượt cạn một mình, hàng đêm họ thức khuya dậy sớm, khi đứa con mới chào đời của họ luân khó nết, trong ba tháng của đầu của lúc mới thành Người( mà Người chồng của họ vẫn có thể Ngủ khì khì không biết con Mình đang quấy vợ.... âu cũng là do thói quen và phước của họ đã được làm Người đàn Ông sao?).
Rồi thời gian do nghiệp lực của đứa bé, có đứa còn ì ạch quấy quả yếu đau, xụt xịt với lúc trái gió trở trời...Người Mẹ thường ăn không ngon ngủ không yên. Có đứa thì nó ngoan, ăn xong lại nằm chơi, phù hợp dần với cuộc sống trong gia đình Bố Mẹ nó, nên nó sẵn có Phước từ kiếp trước là hiền lành thật thà và biết thương yêu, không làm phiền Người khác là thế. Cuộc sống êm đềm với đồng lương ít ỏi của hai vợ chồng hoặc khó khăn hơn, khi việc làm của Vợ hoặc Chồng chưa có
chưa có ổn định mà khi có bé chào đời, thì cuộc sống còn khổ hơn thế trong thời gian sống bên gia đình, xã hội đầy áp lực của vật chất khá dư thừa, hay cách tiêu tiền qua độ để cho Người khác nóng ruột đôi khi cũng cảm thấy tủi thân...
Rồi họ cũng chẳng biết đâu thời gian cứ trôi đi, rồi bé này chưa lớn bé khác lại nhảy vào lòng mình mà sinh ra đời rồi quấy tiếp... nếu họ gần với Người Mẹ sinh ra họ thì còn tốt, nếu xa thì áp lực của Người rưng nước lã( làm các cô, các chị thường ghép tội cho Người mẹ chồng là thế....hay cho rằng cháu bà Nội làm tội Mình hay bà Ngoại sao?). Họ chẳng hiểu rằng đó là do nhân quả mình đã tạo ra từ kiếp trước, nay diễn lại như trong phim của cuộc đời sống kiếp trước mà mình đã làm phước hay cúng dường để giờ mình phải khổ sao? Ít ai hiểu được vấn đề này để có một cuộc sống của ngày mai ta không khổ nữa...thì của cải vật chất và tinh thần tình thương yêu bé nhỏ hay người khác là của để giành cho mình ở thời vị lai là (kiếp sau)....
Rồi khi họ về già...áp lúc sức lực càng hết dần về sức khoẻ, lo cho con của họ ăn học bấy nhiêu năm...rồi ra ngành ra nghề nữa chứ, thời buổi của đồng tiền lên ngôi đã làm cho họ, gia đình họ nhiều khi canh chẳng ngọt, cơm chẳng lành...
Nào là tiền cho con cố chạy vào đại học, khi đứa con học kém..lại phải mua điểm của Thày nữa chứ. Những mốt sính bằng đại học với hàng xóm láng giềng hay anh em trong gia đình dòng họ..mà họ chẳng có Minh mẫn mà nhìn đứa con mình sức học đến đâu, nếu nó học kém thì hãy cho nó học hết phổ thông cơ sở thôi rồi cho học nghề, thì khi xong bằng Nghề thì con của Người bạn khác cùng trang lứa có bằng đại học ra thì con mình đã có tay nghề được năm năm rồi, là nó có đồng lương còn hơn Người bạn nó mới ra khỏi trường đại học...Khi đại học ra không có việc làm hoặc chờ việc, hay chạy tiền mấy trăm triệu để vào công chức thì đó là gánh nặng lên đầu của Người mẹ sinh ra nó.
Cuộc sống áp lực của ngành nghề, việc làm mà ai cũng phải có, song họ, con họ chẳng để ý phước của mình học đến đâu mà chạy đú với ngoài xã hội...vì mốt của Người Việt Nam là Bằng cấp, danh vọng làm quan, chẳng ai để ý rằng tất cả phước của họ làm nên ông lớn bà bé nhiều tiền chính đáng từ tay mình làm ra lại chính ở những Người ít học...Ở trong xã hội hiện tại cũng rất nhiều Người đã từng làm xe ôm, làm bồi bàn, làm Người quét rác., anh thọ rèn, thợ cơ khí bình thường trong xã hội mà họ lại sáng tác ra những của cải vật chất, những chiếc máy trong chương trình của ( người sáng chế) còn hơn những kĩ sư có bằng cấp Ngồi nguyên ở trên bàn giấy của khoa học với thời danh hão của mốt thời đại ở Việt Nam hiện nay.
Song Họ có biết đâu là những Người con của Người bạn mình, khi có nhà lầu xe hơi đó là Họ đang vay những đồng tiền của luật nhân quả, họ còn tham rút của nhân dân nhà nước về vật chất ( đó là tiền của tham, sân si. Tiền của nhân quả..là tiền vay nặng lãi của luật nhân quả đó.).
Rồi khả năng là gánh nặng cho công việc sắp tới của đứa con, rồi những đứa cháu ra đời của Họ. Còn là gánh nặng cho Người Phụ nữ phải lo tất. Nếu đứa con của họ kém duyên( Thiếu Phước) mà lấy vợ sớm, lấy chồng sớm ( thì lời ru thêm buồn).
Họ lại lao tâm khổ tứ ra chăm sóc cho cháu của họ. Trong thời buổi sinh Người giúp việc là mốt có khi con gái con râu của họ đi ngồi buôn dưa lê, mà Họ lại phải thí cháu khi nó khóc lóc không ngớt..( Vì nó sợ mất hai ba triệu thuê Ô sin ). Rồi sau đó họ tủi thân, ngồi khóc một mình..vì thường là tình thương ( Nghiệp ái) của Bà đã gắn sâu với đứa cháu...nhiều đứa con Râu, con Gái của Bà đã lấy cháu của Bà làm vũ khí không chế Bà, khi tức giận vô cớ với Bà như không vừa ý với Mẹ, hoặc con của Mẹ làm nó ( Chồng nó) hoặc ( Vợ nó) làm nó không vui..là nó bế cháu về Ngoại ( hay (Bên Nội), làm Bà ngồi nhớ cháu mà chảy nước mắt ròng ròng mà Bà chẳng hiểu rằng đó là luật nhân quả đã vít mắt Bà đó là. nghiệp Ái...
Rồi đâu nữa, cái nợ ngàn kiếp mà Người đời đâu có biết, Bà còn tiết kiệm chẳng giám ăn uống gì, để dư đồng tiền bòn góp hoặc lấy ( xin) của Ông mang ra giúp đứa cháu của Bà..coi như con của Bà chứ phải cháu Bà đâu? Tưf đồng sữa Ngoại ( Khi con của Bà sính đồ Ngoại cho Con nó ăn, vì là Mốt lên phải cố...mădj dù tiền lương hoặc tiền công lao động bình thường songg vẫn chạy đua với dòng sữa Ngoại chém tiền kia..). Thật vô lí khi nó có thể có Sữa cho con nó. bú, song nó la,f đẹp, giữ eo, nên sữa cũng chẳng còn đủ cho con ăn...nên ắt phải dùng sữa là phải, trái với ngày xưa thừo Bà đẻ ra Con Bà, chỉ có nước Cơm và sữa của Bà..
Thế có lúc Bà lại kể ra khi tội nghiệp hàng nước mắt của Bà cứ hằn trên Má, trông mà thương Người Phụ nữ ấy...
Thời gian cứ trôi đi..vì vất vả mà Người Phụ nữ ấy phải chịu cảnh già yếu, bệnh tật luân rình rập họ, có khi vô cớ một chút thôi, họ đã thành trẻ con rồi vì các Cụ có câu( Một già một trẻ bằng nhau mà). Nếu đứa con nào có hiếu nó sẽ hiểu Mẹ nó, đừng để Mẹ nó buồn nhiều..và sắp xếp cho Bà có thừo gian hiểu về cuộc sống phải tu gấp không lại trễ mất làm Người ở kiếp sau, vì Bà đã từng phải giết chúng sinh cho Con Bà, và nay lại Nghiền cua nghiền cá ra cho Cháu Bà ăn ắt Bà sẽ mắc tội nợ của luật nhân quả mà .
Người Phụ nữ ấy vừa bệnh tật luân rình rập mà nguyên nhân sinh ra bệnh sớm lại là từ Tâm của Người già thường hay lay động như (con Vượn chuyền cành). Nên Tâm động thì thân động, Tâm động thì là nguyên nhân sinh ra bệnh tật từ Tâm, và do ăn thịt chúng sinh nên cơ thể của Bà xuống cấp theo quy luật của sinh, già, bệnh, chết của con Người, luân lo nghĩ sầu bi, khổ nhục là thế.
Một ngày kia Người phụ nữ ấy không có thời gian để tu tập học hạnh lành từ Đức Phật dậy cho họ những con đường giải thoát mình, mà họ cũng chẳng có thời
gian, vì cả đời họ nuôi con bằng thịt (1) chúng sinh, lúc xế chiều lại xay thịt chúng sinh ra cho cháu ăn nữa...khi Bố Mẹ của đứa cháu thường coi con nó hơn Bà là chắc...
Đó chính là cái nghĩa bất hiếu ở đời sống hiện nay là chắc, chỉ có Người mình mẫn mới hiểu ra được là vì ( Đứa con của Bà chính là Nghiệp ác, là món nợ đời mà Bà phải trả ở kiếp trước khi mắc nợ nó. Và hiện nay nó cũng như Bà, là nó cũng phải trả nợ con nó mà thôi,.. một chùm nhân quả trong gia đình Bà mà).
Vì là thời buổi dục lạc này, mọi Người chỉ biết nghĩ đến cái ăn, cái mặc, cái thích làm đẹp, cái Ta không có mà mang tiền thật đi mua đồ giả về trang trí cho Ta, mà Ta không biết..Họ mặc tiêu pha, vô độ với sức thu nhập của mình, chẳng nghĩ rằng bên cạnh ta nhiều Người đang khổ, chỉ cần Ta bớt đị một miếng thịt kia ( ăn dư thừa) hay cái Bánh, hoa quả quá hạn vì ăn không hết mang bỏ phí, khi họ tỉnh ra hãy mang đi cho Người túng thiếu kia, đó lại là của để giành, chưa nói rằng có ai biết được mang đồng tiền mình kiếm ra ( từ thiện pháp- là chân chính), mà được mang đi bố thí cho Người nghèo hay cúng dường cho Bậc Chân tu, thì kiếp sau đó lại là của để giành lại cho Mình hưởng, ai hưởng được nữa...
Luật nhân quả là thế, người phụ nữ khó tu, Tôi nhớ lại cuộc đời Đức Phật Thích Ca Mâu ni, thủa mới chứng đạo, Người đã quyết Tâm không cho Người Phụ nữ đi tu (1) giải thoát là điều Ngài đã biết rõ việc căn duyên vất vả của Người phụ nữ trong xã hội hiện tại và tương lai đều thế. Họ nghiệp duyên bận rộn với công việc của gia đình thế gian chẳng có Tâm nào mà tu được, họ vẫn loanh quanh với Nghiệp lực xấu của Họ mà họ chẳng bao giờ thoát ra được với chùm nhân quả của gia đình họ.
Vậy ai đã từng thương Người Phụ nứ ấy, hãy giành cho họ
Ghi chú!
(1) Thịt chúng sinh. Chính là Nguyên nhân không được làm thân Người ở kiếp sau, vì gieo nhân thì ắt phải gặt quả. Biết đâu chính những con vật ấy có thể lại alf Cha, alf Mẹ mình ở nhiều kiếp trước thì sao?
(2) Đức Phật đã không cho Người Phụ nữ đi tu, song vì Cụ- Lợi- Già trưởng giả là Cha của Gia -Xá đã đi xuất gia
thì đức Phật mới cho Người Phụ nữ ( cư sĩ đầu tiên) là Bà Mẹ Gia- Xá là Ưu-Bà-Di .
Tựa đề nhân ngày 10/10/2014 sắp tới.
Châu Thanh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét