TỨ DIỆU ĐẾ ( Thich Chân Thành Ngày 26/7/2014)
Này các thày Ty- Kheo. như thật tuệ tri, "đây là khổ". Như thật tuệ tri " đây là khổ tập". như thật tuệ tri" đây là khổ diệt". Như thật Tuệ Tri " đây là con đường đưa đến khổ diệt".
1- Này các thầy Tỳ-Kheo, thế nào là khổ Thánh đế?
- Sinh là khổ, già là khổ, bệnh là khổ, chết là khổ. Sầu, bi là khổ, ưu, não là khổ, cầu không được là khổ.
Tóm lại năm thủ uẩn là khổ : Như Sắc thủ uẩn, Thọ thủ uẩn, Tưởng thủ uẩn, Hành thủ uẩn, Thức thủ uẩn.
- Thế nào là Sinh? Mỗi hạng chúng sinh, trong từng giai đoạn.Sự xuất sản, xuất sinh, xuất hành, tái sinh, của Họ. Sự xuất hiện các Uẩn ( sắc ,thọ, tưởng, hành, thức). Sự hoạch đắc các căn( mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý). Ra khỏi lòng Mẹ. Gió lạnh buốt xương, phiền lão tai ương, muôn thủa tụ hợp.
- Thế nào là Già? mỗi hạng chúng sinh trong từng giới hạn sự niên não,sự huỷ hoại trạng thái rụng răng,trạng thái tóc bạc da nhăn tuổi thọ rút ngắn các căn huỷ hoại. nhan sắc. biến đi,thể lực yếu gầy,mắt miệng chân tay đều không như ý.
-Thế nào là bệnh?
"Tư chi bất động
Tinh thần hoang man
Sát tâm tật bệnh
Đau đớn bất an"
-Thế nào là chết?mỗi hạng chúng sinh trong từng giới loại, sự tạ thế ,sự từ trần,thân hoại,sự diệt vong,sự chết,sự tử vong,thời đã đến,các uẩn đã tận diệt ,sự vứt bỏ tử thi :
" Ngũ uẩn phân tán
Thần thưc rời nhau
tất thẩy phân tán
danh cho đời sau"
-Thế nào gọi là sầu?
Với những ai gặp phải tai nạn này hay tai nạn khác. ,với những ai cảm thọ sự đau khổ này hay sự đau khổ khác ,)sự sầu lo ,sự sầu muộn ,nỗi sầu mọi khổ sầu của người ấy
-Thế nào gọi là bi? Với những ai gặp phải tai nạn này hay tai nạn khác, sự bi ai,sự bi thảm,sự than vãn,sự than khóc,sự bi thống của người ấy.
-Thế nào là khổ? Sự sầu khổ về thân,sự không sảng khoái về thân,sự đau khổ do thân cảm thọ,sự không sảng khoái do thân cảm thọ.
-Thế nào là ưu?
Sự đau khổ do tâm,sự không sảng khoái về tâm,sự đau khổ do tâm cảm thọ, sư. không sảng khoái do tâm cảm thọ .
-Thế nao la não?
với những ai gặp phải tai nạn này hay tai nạn khác ,với những ai cảm thọ sự đau khổ này hay sự đau khổ khác,sự ảo não,sự bi não ,sự thất vọng,sự thyệt vọng của người ấy.
-Thế nào là cầu bất đắc khổ?
chúng sinh bị sinh chi phối khởi sự mong cầu:"mong rằng ta khỏi bị sinh chi phối,mong rằng ta khỏi phải đi tái sinh" lời mong cầu ấy không được thành tựu.
Chúng sinh bị già chi phối,chúng sinh bị bệnh chi phối,chúng sinh bị chết chi phối,chúng sinh bị sầu bi khổ ưu não chi phối khởi sự mong cầu:" mong rằng ta khỏi bị sầu bi khổ ưu não chi phối,mong rằng ta khỏi đương chịu sầu bi khổ ưu não" lời mong cầu ấy không được thành tựu.
-Vinh hoa khoái lạc ,sắc đep yêu thương ,lòng muốn dạ vương ,cầu không được khổ
-Oán ghét hận thù khổ ,kẻ thù người oán sự vật việc làm khi nhìn khi gặp làng dạ bất an
-Ngũ uẩn tàn khổ,sắc đẹp hưởng thụ,tư tưởng việc làm,ý thức gián đoạn,đổi thay sinh khổ.
2-Thế nào là khổ tập thánh đế?
Sự tham ái đưa đến tái sinh câu hữu với hỷ và tham tìm cầu hỷ lạc chỗ này chỗ kia như dục ái,hữu ái,vô hữu ái. sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đâu,khi an trú thì an trú ở đâu?
ở đời các sắc vì thân ái,các sắc vì khả ái,sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
O đời , sắc vì thân ái,sắc vì khả ái? ở đời con mắt là sắc thân ái ,là sắc khả ái. sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời các tai và sắc thân ái là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời hai lỗ mũi là sắc thân ái là sắc khả ái sư tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy ,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời lưỡi là sắc thân ái, là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời thân là sắc thân ái,là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi tìh sinh khỏi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời ý là sắc thân ái,là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy, khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời các sắc là sắc thân ái, là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
ở đời thanh...sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy ,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời các hương là sắc thân ái, là săc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời vị là sắc thân ái,là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời xúc là sắc thân ái,là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy, khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời các pháp là sắc thân ái,là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời nhãn thức là sắc thân ái,là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời nhĩ thức là sắc thân ái ,là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy khi an trú thì an trú ở đấy
Ở đời tỷ thức là sắc thân ái, là săc khả ái su tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời thiệt thức là sắc thân ái là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời thân thức là sắc thân ái là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời ý thức là sắc thân ái,là sắc...
Ở đời nhãn xúc là sắc thân ái là sắc khả ái sưn tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời nhĩ xúc là...ở đấy.
Ở đời tỷ xúc là ...ở đấy.
Ở đời thiệt xúc...ở đấy
Ở đời thân xúc...ở đấy.
Ở đời nhãn xúc sở sanh thọ là sắc thân ái là sắc khả ái sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy khi an trú thì an trú ở đấy
Ở đời nhĩ xúc sở sanh thọ là ... ở đấy.
Ở đời tỷ xúc sở sanh thọ là...ở đấy.
Ở đời thiệt xúc sở sanh thọ là...ở đấy.
Ở đời thân xúc sở sanh thọ là ...ở đấy.
Ở đời sắc tưởng là sắc thân ái,là sắc khả ái . sư tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời thanh tưởng là...ở đấy.
Ở đời hương tưởng là...ở đấy.
Ở đời vị tưởng là...ở đấy.
Ở đời xúc tưởng là...ở đấy.
Ở đời pháp tương là...ở đấy.
Ơ đời sắc tư là sắc thân ái,là sắc khả ái. Sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.(sắc tư là bản ngã của mình)
Ở đời thanh tư là ...ở đấy.
Ở đời hương tư là...ở đấy.
Ở đời vị tư là ...ở đấy.
Ở đời xúc tư là...ở đấy.
Ở đời pháp tư là ...ở đấy.
Ơ đời sắc ái là sắc thân ái,là sắc khả ái. Sư tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời thanh ái là...ở đấy.
Ở đời hương ái là...ở đấy.
Ở đời vị ái là...ở đấy.
Ở đời xúc ái là...ở đấy.
Ở đời pháp ái là...ở đấy.
Ở đời sắc tầm là sắc thân ái,là sắc khả ái .Sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời thanh tầm là...ở đấy.
Ở đời hương tầm là...ở đấy.
Ở đời vị tầm là...ở đấy.
Ở đời xúc tầm là...ở đấy.
Ở đời pháp tầm là...ở đấy.
Ở đời sắc tứ là sắc thân ái ,là sắc khả ái.Sự tham ái này khi sinh khởi thì sinh khởi ở đấy,khi an trú thì an trú ở đấy.
Ở đời thanh tứ là...ở đấy.
Ở đời hương tứ là...ở đấy.
Ở đời vị tứ là...ở đấy.
Ở đời xúc tứ là...ở đấy.
Ở đời pháp tứ là...ở đấy.
Như vậy gọi là Khổ Tập Thánh đế.
3-Thế nào là khổ diệt Thánh đế?
Sự diệt tận không còn luyến tiếc tham ái ấy ,sự xả ly ,sự khí xả,sự giải thoát,sự vô nhiễm(tham ái ấy).
Sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đâu,khi diệt trừ thì diệt trừ ở đâu?
Ở đời các sắc gì thân ái,các sắc gì khả ái,sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy,khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời sắc gì thân ái,sắc gì khả ái? Ở đời con mắt là sắc thân ái, là sắc khả ái. Sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy,khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời hai lỗ tai là...ở đấy.
Ở đời hai lỗ mũi là...ở đấy.
Ở đời lươix là ...ở đấy.
Ở đời thân là...ở đấy.
O đời ý là...ở đấy.
Ơ đời các sắc là sắc thân ái, là sắc khả ái. Sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời các tiếng là...ở đấy.
Ở đời các hương là...ở đấy.
Ở đời các vị là...ở đấy.
Ở đời các xúc là...ở đấy.
Ở đời các pháp là...ở đấy.
Ở đời nhãn thức là sắc thân ái, là sắc khả ái. Sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy,khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời nhĩ thức là...ở đấy.
Ở đời tỷ thức là...ở đấy.
Ở đời thiệt thức là...ở đấy.
Ở đời thân thức là...ở đấy.
Ở đời ý thức là...ở đấy.
Ở đời nhãn xúc là sắc thân ái, là sắc khả ái. Sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời nhĩ xúc là...ở đấy.
Ở đời tỷ xúc là...ở đấy.
Ở đời thiệt xúc là...ở đấy.
Ở đời thân xúc là...ở đấy.
Ở đời ý xúc là...ở đấy.
Ở đời nhãn xúc sở sanh thọ là sắc thân ái, là sức khả ái. Sư tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời nhĩ xúc sở sanh thọ là...ở đấy.
Ở đời tỷ xúc sở sanh thọ là...ở đấy.
Ở đời thiệt xúc sở sanh thọ là...ở đấy.
Ở đời thân xúc sở sanh thọ là...ở đấy.
Ở đời ý xúc sở sanh thọ là...ở đấy.
Ở đời sắc tưởng là sắc tham ái, là sắc khả ái. Sư tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời thanh tưởng là ...ở đấy.
Ở đời hương tưởng là...ở đấy.
Ở đời vị tưởng là...ở đấy.
Ở đời xúc tưởng là...ở đấy.
Ở đời pháp tưởng là... ở đấy.
Ở đời sắc tư (bản ngã) là sắc thân ái, là sắc khả ái. Sư tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời thanh tư là...ở đấy.
Ở đời hương tư là...ở đấy.
Ở đời vị tư là...ở đấy.
Ở đời xúc tư là...ở đấy.
Ở đời pháp tư là...ở đấy.
Ở đời sắc ái là sắc thân ái, là sắc khả ái sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời thanh ái là...ở đấy.
Ở đời hương ái là...ở đấy.
Ở đời vị ái là...ở đấy.
Ở đời xúc ái là...ở đấy.
Ở đời pháp ái là...ở đấy.
Ở đời sắc tầm là sắc thân ái, là sắc khả ái. Sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời thanh tầm là...ở đấy.
Ở đời hương tầm là...ở đấy.
Ở đời vị tầm là...ở đấy.
Ở đời xúc tầm là...ở đấy.
Ở đời pháp tầm là...ở đấy.
Ở đời sắc tứ là sắc thân ái, là sắc khả ái. Sự tham ái này khi xả ly thì xả ly ở đấy, khi diệt trừ thì diệt trừ ở đấy.
Ở đời thanh tứ là...ở đấy.
Ở đời hương tứ là...ở đấy.
Ở đời vị tứ là...ở đấy.
Ở đời xúc tứ là...ở đấy.
Ở đời pháp tứ là...ở đấy.
Như vậy gọi là Khổ Diệt Thánh đế.
4-Thế nào là Khổ diệt đạo Thánh đế?
Đó là Bát chi Thánh đạo, tức là Chánh tri kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định.
Thế nào là Chánh tri kiến?
-Tri kiến về khổ, tri kiến về khổ tập, tri kiến về khổ diệt, tri kiến về khổ diệt đạo.
Thánh đệ tử tuệ tri được bất thiện và tuệ tri được căn bản bất thiện, tuệ tri được thiện và tuệ tri được căn bản thiện khi ấy Thánh đệ tử có chánh tri kiến, có tri kiến Chánh trực, có lòng tin pháp tuyệt đối và thành tựu diệu pháp này.
-Thế nào là bất thiện, thế nào là căn bản bất thiện, thế nào là thiện, thế nào là căn bản thiện?
sát sanh là bất thiện, lấy của không cho là bất thiện, tà hạnh là bất thiện, nói láo là bất thiện, nói hai lưỡi là bất thiện, nói ác khẩu là bất thiện, nói phù phiếm, tham dục, sân là bất thiện.
-Thế nào là căn bản bất thiện? Tham, san , si là căn bản bất thiện
-Thế nào là thiện? từ bỏ sát sanh, tư bỏ lấy của không cho, từ bỏ tà hạnh, từ bỏ nói láo, từ bỏ nói hai lưỡi, từ bỏ nói ác khẩu, từ bỏ nói phù phiếm, không tham dục, không sân là thiện.
-Thế nào la căn bản thiện? Không tham, không sân ,không si là căn bản thiện.
Như vậy Thánh đệ tử tuệ tri bất thiện như vậy, tuệ tri thiện như vậy, tuệ tri căn bản thiện như vây, khi ấy vị ấy đoạn trừ tất cả tham tuỳ miên, tẩy sạch sân, nhổi tận gốc rễ kiến mạn tuỳ miên(tôi là), đoạn trừ vô minh, khiến minh sanh khởi, diệt tận khổ đau ngay trong hiện tại. Như vậy thánh đệ tử có Chánh tri kiến, có tri kiến Chánh trực, có lòng tin pháp tuyệt đối và thành tựu pháp này.
Thánh đệ tử tuệ tri thức ăn, tuệ tri tập khởi của thức ăn,tuệ tri đoạn diệt của thức ăn và tuệ tri con đường đưa đến đoạn diệt của thức ăn.
-Thế nào là thức ăn, thế nào là con đường dưa đến đoạn diệt của thức ăn? Có bốn loại thức ăn này khiến các loài chúng sinh đã sinh được an trú hay các loài hữu tình sẽ sinh được hỗ trợ cho sinh. Thế nào là bốn?
1-Đoàn thực loại thô hay loại tế
2-xúc thực
3-tư niệm thực
4-thức thực.
Từ tập khởi của ái có sự tập khơir của thức ăn, từ đoạn diệt của ái có đoạn dieetj của thức ăn. Thánh đạo tám ngành này là con đường đưa đến đoạn diệt của thức ăn, tức là:
-Khi nào Thánh đệ tử tuệ tri khổ, tuệ tri về khổ tập, tuệ tri về đoạn diệt của khổ, tuệ tri con đường đưa đến đoạn diệt của khổ .
Thế nào là khổ, thế nào là con đường đưa đến đoạn diệt của khổ? Sanh là khổ, bệnh là khổ, sầu ,bi,ưu não,cầu không được là khổ, năm thủ uẩn là khổ.
Thế nào là tập khởi của khổ? Chính là ái đưa đến tái sanh, cùng hỷ dục và tham dẫn đến tái sanh, cùng khởi hỷ dục và tham, tìm cầu hỷ lạc chỗ này chỗ kia tức là: dục ái phi hữu ái.
-Thế nào là đoạn diệt của khổ? Đó là đoạn diệt ly tham, không có dư tàn, sự quăng bỏ, sự từ bỏ, sự giải thoát, sự vô chấp khát ái ấy.
Thế nào là con đường đưa đến đoạn diệt của khổ? Chính là Thánh đạo tám ngành.
Khi nào Thánh đệ tử tuệ tri già chết, tuệ tri tập khởi của già chết, tuệ tri đoạn diệt của già chết, tuệ tri con đường đưa đến đoạn diệt của già chết và thành tựu được diệu pháp này
Thế nào là già chết, tập khởicuar già chết, con đương đưa đến đoạn diệt của già chết?
Thuộc bất kì hữu tình giới nào ,trong từng mỗi loại hữu tình, sự già cả, suy não, rụng răng, tóc bạc, da nhăn, tuổi thọ ngày một hao mòn, bại hoại các căn
-Thế nào là chết? Thuộc bất kì hữu tình giới nào trong từng lỗi loại hữu tình, sưj mệnh chung ,sự từ trần, huỷ hoại, hoại diệt, tử biệt, huỷ hoại các uẩn, vứt bỏ hình hài
Từ sự tu tập khởi của sanh già chết, sự đoạn diệt của sanh già chết đó là Thánh đạo tám ngành. Khi nào tuệ tri già chết như vậy, tập khởi như vậy, đoạn diệt như vậy, con đường đưa đến đoạn diệt như vậy vị ấy sẽ đoạn trừ hết tham tuỳ miên, sân tuỳ miên, si tuỳ miên thành tựu pháp này.
-Thế nào là sanh, thế nào là tập khởi của sanh, thế nào là đoạn diệt của sanh, con đường đưa đến đoạn diệt của sanh? Thuộc bất kì hữu tình giới nào, trong từng mỗi loại hữu tình, sự sanh, hiện khởi, xuất hiện, hiện diện, hiện hành các uẩn, tụ đất các sứ. Từ tu tập khởi của hữu có sự tập khởi của sanh, từ sự đoạn diệt của hữu, có sự đoạn diệt của sanh và Thánh đạo tám ngành. vị ấy đoạn trừ ttats cả tham tuỳ miên và thành tựu diệu pháp này
-thế nào là hữu?thế nào là tập khởi của hữu,thế nào là đoạn diệt của hữu,con đương đưa đến đoạn diệt của hữu. có3 hữu: dục hữu, sắc bữu, vô sắc hữu. Từ tập khởi của thủ có tập khởi của hữu, từ đoạn diệt của thủ có đoạn diệt của hữu và Thánh đạo tám ngành là con đường đưa đến đoạn diệt của hữu,tức là bát chánh đạo
-Thế nào là thủ, thế nào là tập khởi của thủ, thế nào là đoạn diệt của thủ,thế nào là con đường đưa đến đoạn diệt của thủ. có 4: giới cấm thủ, ngã luân thủ .Từ tập khởi của ái có tập khởi của thủ, từ đoạn diệt của ái có đoạn diệt của thủ và Thánh đạo tám ngành này là con đường đưa đến đoạn diệt của thủ tức là bát chánh đạo.
-Thế nào là ái, thê nào là sự tập khởi của ai,thế nào là đoạn diệt của ái, con đường đưa đén đoạn diệt của ái, có 6 loại ái:sắc ái thanh ái ,hương ái ,vị,xuc,pháp ai. Từ sự tập khởi của thọ có sự tập khởi cua ái từ đoạn diệt của thọ có sự đoạn diệt của ái và Thánh đạo tám ngành này là con đường đưa đên đoạn diệt của ái, tức là bát chánh đạo
-Thế nào là thọ,thế nào là tập khởi của thọ,thế nào là đoạn diệt của thọ,con dương đưa đến đoạn diệt của thọ? Có sáu loại:1-thọ do nhãn xúc sanh, 2-nhĩ ,3-tỷ,4-thieetj 5-thân,6-ý. Từ tập khởi của xúc có tập khởi của thọ, từ đoạn diệt của xúc có đoạn diệt của thọ và Thánh đạo tám ngành là con đường đưa đến đoạn diietj của thọ,tức là bát chánh đạo.
-Thế nào là sáu nhập thế nào là tập khởi của sáu nhập,thế nào là đoạn diệt của sáu nhập,con đường đưa đến đoạn diệt của sáu nhập? Có 6 loại nhâp: nhãn nhập, nhĩ nhập,tỷ nhập, thiệt nhập, thân nhập, ý nhập. Từ tập khởi của danh sắc có tập khởi của sáu nhập, từ đoạn diệt của danh sắc có đoạn diệt của sáu nhập và thánh đạo tám ngành bày là con đường đưa đến đoạn diệt của sáu nhập tức là bát chánh đạo
-Thế nào là xúc,thế nào là tập khởi của xúc,thế nào là đoạn diệt của xúc,thế nào là con đường đưa đến đoạn diệt của xúc? Có 6 loại: nhãn xúc,nhĩ xúc,tỷ xúc,thiệt xúc,thân xuc, ý xúc. Tư tập khởi của sáu nhập có tập khởi của xúc,từ đoạn diệt của sáu nhập có đoạn diệt của xúc và thánh đạo tám ngành này là con đường đưa đến đoạn diệt của xúc tức là bát chánh đạo
-Thế nào là danh sắc,thế nào là tập khởi của danh sắc,thế nào là đoạn diệt của danh sắc,thế nào là con đường đưa đến đoạn diệt của danh sắc? Thọ, tưởng, tư xúc, tác ý .Như vậy gọi là danh, bốn đại(đất gió lửa) và sắc do 4 đại tạo thành, như vậy gọi là sắc,như vậy đây là danh và đây là sắc, như vậy gọi là danh sắc. Từ tập khởi của thức có đoạn diệt của danh sắc và thánh đạo tàm ngành này là con đường đưa đến đoạn diệt của danh sắc tức là bát chánh đạo
-Thế nào là thức,thế nào là tập khởi của thức, thế nào là đoạn diệt của thức, thế nào là con đường đưa đến đoạn diệt của thức? Có 6 loại thức: nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức, ý thức. Từ tập khởi của hành có tập khoi của thức, từ đoạn diệt của hành có đoạn diệt của thưcs và thánh đạo tám ngành này là con đường đưa đến đoạn diệt của thức, tức là BCD
-Thế nào là hành,thế nào là tập khởi của hành, thế nào là đoạn diệt của hành, thế nài là con đường đưa đến đoạn diệt của hành? Có 3 ,oại hành: thân hành, ngữ hành, tâm hành. Tư tập khởi của vô minh, có tập khởi của hành, từ doạn diệt của vô minh có đoạn diệt của hành và thánh đạo tám ngành này là con đường đưa đến đoạn diệt của hành tức là bát chánh đạo
-Thế nào là vô minh, thế nào là tập khởi của vô minh, thê nào là đoạn duêtj của vô minh, thế nào là con đường đưa đến đoạn diệt của vô minh? Sự không tuệ tri về khổ, sự không tuệ tri về khổ tập, sự không tuệ tri về khổ diệt, sự không tuệ tri về con đường đưa đến khổ diệt. Như vậy gọi là vô minh. Từ tập khởi của lậu hoặc, có tập khởi của vô minh, từ đoạn diệt của lậu hoặc có đoanj diệt của vô minh và thánh đạo tám ngành là con đường đưa đến đoạn diệt của vô minh tưc là bát chánh đạo
Có pháp môn nào khác, nhờ pháp môn này Thánh đệ tử có Chánh tri kiến, có tri kiến Chánh trực, có lòng tin pháp tuyệt đối, và thành tựu diệu pháp này.
Có thể có:
Thế nào là lậu hoặc, thế nào là lậu hoặc tập khởi, thế nào là lậu hoặc đoạn diệt,thế nào là con đường đưa đén đoạn diệto của lậu hoặc? có 3 lậu hoặc:dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu. Từ tập khởi của vô minh có tập khởi của lậu hoặc,từ đoạn diệt của vô minh có đoạn diệt của lậu hoặc và thánh đạo tám ngành là con đường đưa đeens đoanj diệt của lậu hoặc tức là bát chánh đạo. Khi nào Thánh đệ tử tuệ tri lậu hoặc như vậy, tuệ tri tập khởi của lậu hoặc như vậy, tuệ tri đoạn diệt của lậu hoặc như vậy, tuệ tri con đường đưa đến đoạn diệt của lậu hoặc như vậy, khi ấy ,vị ấy đoạn trừ tất cả tham tuỳ miên, tẩy sạch sân tuỳ miên, nhổ tận gốc kiêu mạn tuỳ miên"tôi là" ,đoạn trừ vô minh, khiến minh khởi lên diệt tận khổ đau ngay trong hiện tại. Như vậy Thánh đệ tử có Chánh kiến, có tri kiến Chánh trực, có lòng tin pháp tuyệt đối và thành tựu diệu pháp này.
B- Chánh tư duy?
Tư duy về ly dục ,tư duy về vô sân, tu duy về bất hại
C- Thế nào là Chánh ngữ?
Tự chế không nói láo, tự chế không nói hai lưỡi, tự chế không nói ác khẩu, tự chế không nói lời phù phiếm
D-Thế nào là Chánh nghiệp?
Tự chế không sát sanh, tự chế không trộm cắp, tự chế không tà dâm,
E-Thế nào là Chánh mạng?
Ở đây vị Thánh đệ tử từ bỏ tà mạng sanh sống bằng Chánh mạng. Không làm nghề chài lưới, không làm nghê săn bắn, không làm nghề buôn bán thịt sống,thịt chín, không làm nghề buôn bán người, không làm nghề buôn bán và sản xuất rượu.
F-Thế nào là Chánh tinh tấn?
Ở đây vị Tỳ Kheo đối với các ác pháp, bất thiện pháp chưa sanh khởi lên ý muốn không cho sanh khởi, vị này nỗ lực tinh tấn, quyết tâm, trì trí. Đối với các ác pháp ,bất thiện pháp đã sanh, khởi lên ý muốn trư diệt vị này nỗ lực tinh tấn quyết tâm trì trí. Đối với các thiện pháp chưa sanh khởi lên ý muốn khiến cho sanh khởi, vị này nỗ lực tinh tấn quyết tâm trì trí. Đối với các thiện pháp đã sanh khởi lên ý muốn khiến cho an trú, không cho băng hoại ,khiến cho tăng trưởng phát triển viên mãn. Vị này nỗ lực tinh tấn quyết tâm trì trí.
G-Thế nào là Chánh niệm?
Ở đây vị tỳ kheo sống quán thân trên thân ,tinh tấn tỉnh giác, chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời. Ơ đây vị tỳ kheo sống quán thọ trên thọ tinh tấn tỉnh giác chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời. Ơ đây vị tỳ kheo sống quán tâm trên tâm tinh tấn tỉnh giác chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời. Ở đây vị tỳ kheo sống quán pháp trên các pháp tinh cần tỉnh giác chánh niệm để chế ngự tham ưu ở đời.
H-Thế nào là Chánh định?
Ở đây vị tỳ kheo ly dục , ly ác pháp, chứng và trú thiền thứ nhất một trạng thái hỷ lạc do ly dục sanh ,với tầm với tứ nhất tâm. Tỳ kheo ấy diệt tầm tứ hỷ lạc nhất tâm chứng và trú thiền thứ hai một trạng thái hỷ lạc do định sanh không tầm không tứ nội tĩnh nhất tâm. Tỳ kheo ấy ly hỷ trú xả chánh niệm tỉnh giác ,thân cảm sự lạc thọ mà các bậc Thánh gọi là xả niệm lạc trú, chứng và trú thiền thứ ba. Tỳ kheo ấy xả lạc xả khổ ,diệt hỷ ưu đã cảm thọ từ trước ,chứng và trú thiền thứ tư, không khổ không lạc xả niệm thanh tịnh. Như vậy gọi là Chánh định.
này các tỳ kheo như vậy gọi là khổ diệt đạo thánh đế.
Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014
BIẾT ƠN TỨ TRỌNG ÂN
BIẾT ƠN TỨ TRỌNG ÂN
Ơn Đức Phật
Ơn Thầy, Tổ dậy mình
Ơn Cha Mẹ cho mình thân mạng này
Ơn Đàn na tín chủ, người đã làm ra hạt gạo này.
Ơn Đức Phật
Ơn Thầy, Tổ dậy mình
Ơn Cha Mẹ cho mình thân mạng này
Ơn Đàn na tín chủ, người đã làm ra hạt gạo này.
LINH HỒN KHÔNG CÓ
LINH HỒN KHÔNG CÓ.
Đức Phật dậy rằng !
"Cái gì mà ta nói các Tỳ Kheo hiểu bằng tưởng thức là có nói dối trong ta!".
Do vậy khi con Người chết đi chỉ hai nghiệp Thiện và nghiệp Ác đi đầu thai. Tất cả Năm ngũ uẩn đều tan biến vào vũ trụ này với thân tứ đại đó là ĐẤT, NƯỚC, GIÓ, LỬA của con người là :
Đất là Xương thịt cơ thể con Người
Nước là máu cơ thể
Gió là Hơi thở của con Người
Lửa là Nhiệt độ của cơ thể.
Khi ta chết đi thì. Tất cả đã hoà tan với ĐẤT, NƯỚC. GIÓ, LỬA của trái đất này Thì làm sao có linh hồn chứa đựng, khu trú ở đâu nữa.
Vậy đức Phật sau khi chứng đạo đã dùng Tam minh đi soi xét hết mười phương của. vũ trụ này mà chẳng thấy một cõi nào có sự sinh sống cả ngoài trái đất này. Chỉ tồn tại cho :
- Cõi toàn thiện, cõi Phật có dòng từ trường thiện.
- Cõi Người
- Cõi súc sinh các con vật dù nhỏ nhất vaf to nhất...
Còn cõi địa ngục, ác thú, trong sáu nẻo....là trí tưởng tượng bằng TƯỞNG UẨN của chúng ta hiểu ra mà thôi. Không có thật. Chính là Linh hồn không có!
Đức Phật dậy rằng !
"Cái gì mà ta nói các Tỳ Kheo hiểu bằng tưởng thức là có nói dối trong ta!".
Do vậy khi con Người chết đi chỉ hai nghiệp Thiện và nghiệp Ác đi đầu thai. Tất cả Năm ngũ uẩn đều tan biến vào vũ trụ này với thân tứ đại đó là ĐẤT, NƯỚC, GIÓ, LỬA của con người là :
Đất là Xương thịt cơ thể con Người
Nước là máu cơ thể
Gió là Hơi thở của con Người
Lửa là Nhiệt độ của cơ thể.
Khi ta chết đi thì. Tất cả đã hoà tan với ĐẤT, NƯỚC. GIÓ, LỬA của trái đất này Thì làm sao có linh hồn chứa đựng, khu trú ở đâu nữa.
Vậy đức Phật sau khi chứng đạo đã dùng Tam minh đi soi xét hết mười phương của. vũ trụ này mà chẳng thấy một cõi nào có sự sinh sống cả ngoài trái đất này. Chỉ tồn tại cho :
- Cõi toàn thiện, cõi Phật có dòng từ trường thiện.
- Cõi Người
- Cõi súc sinh các con vật dù nhỏ nhất vaf to nhất...
Còn cõi địa ngục, ác thú, trong sáu nẻo....là trí tưởng tượng bằng TƯỞNG UẨN của chúng ta hiểu ra mà thôi. Không có thật. Chính là Linh hồn không có!
LỜI PHẬT DẬY
LỜI PHẬT DẬY
Khi nào vua chúa sống phi pháp có mặt thì đại thần của vua có mặt.
Khi nào Tăng Ni sống phi pháp thì Bà Na Môn (*) có mặt.
Ra đời hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay
Khi nào vua chúa sống phi pháp có mặt thì đại thần của vua có mặt.
Khi nào Tăng Ni sống phi pháp thì Bà Na Môn (*) có mặt.
Ra đời hai tay trắng
Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy
Túi đời như mây bay
MÁCH NHỎ
MÁCH NHỎ
Hôm nay thày dậy.
1- Hiện nay Người cư sĩ phải tu thập thiện
2- Phải tu chính niệm tỉnh giác của những hành động hàng ngày trên việc tu hành hay đang lao tác hoặc làm việc
3- Tu tứ vô lượng tâm :
- Tâm từ " Thương Yêu"
- Tâm bi " Thương xót"
- Tâm Hỉ " Vui mừng"
- Tâm Xả " Xả li, li dán..".
4- Tu tứ chánh cần ( ngăn ác diệt ác, sinh thiện tẳng trưởng thiện...).
5- Tu như lí tác ý... không như lí tác ý, các pháp ác không sinh, thì sinh,
nếu sinh thì tăng trưởng . Có như lí tác ý, các pháp ác chưa sinh thì không sinh, nếu sinh thì bị diệt.
6- Thiểu dục tri túc ( biết ít biết đủ, tri túc hữu dục...)
7- Phòng hộ sáu căn ( Mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý)
không cho dính mắc giữa sáu trần ( Sắc , thanh , hương, vị, xúc , Pháp).
* Người cư sĩ chỉ cần giữ năm giới và sống với mười điều lành...
Khi mọi người cùng hoan hỷ vỗ tay với viêc của mình đã giữ được năm giới. Vì toàn những Người đã và đang có gia đình nhất là còn trẻ.. khi thầy nói đến Giới Tà Dâm. Thày nói tu bằng Thân Khẩu, Ý.
Nếu Người Phật tử còn xem phim hoặc ảnh chụp có những cảnh nóng Tình Dục là ta đã mắc vào Tà Hạnh nếu khi Tâm, thân mình khởi lên thích thú thì đó là ta bị tác động bằng ý. Người ấy đã bị Tà Hạnh và mắc vào tội Tà Dâm.
Khi đó mọi Người nhìn nhau tỏ vẻ xấu hổ và sợ hãi....
Hôm nay thày dậy.
1- Hiện nay Người cư sĩ phải tu thập thiện
2- Phải tu chính niệm tỉnh giác của những hành động hàng ngày trên việc tu hành hay đang lao tác hoặc làm việc
3- Tu tứ vô lượng tâm :
- Tâm từ " Thương Yêu"
- Tâm bi " Thương xót"
- Tâm Hỉ " Vui mừng"
- Tâm Xả " Xả li, li dán..".
4- Tu tứ chánh cần ( ngăn ác diệt ác, sinh thiện tẳng trưởng thiện...).
5- Tu như lí tác ý... không như lí tác ý, các pháp ác không sinh, thì sinh,
nếu sinh thì tăng trưởng . Có như lí tác ý, các pháp ác chưa sinh thì không sinh, nếu sinh thì bị diệt.
6- Thiểu dục tri túc ( biết ít biết đủ, tri túc hữu dục...)
7- Phòng hộ sáu căn ( Mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý)
không cho dính mắc giữa sáu trần ( Sắc , thanh , hương, vị, xúc , Pháp).
* Người cư sĩ chỉ cần giữ năm giới và sống với mười điều lành...
Khi mọi người cùng hoan hỷ vỗ tay với viêc của mình đã giữ được năm giới. Vì toàn những Người đã và đang có gia đình nhất là còn trẻ.. khi thầy nói đến Giới Tà Dâm. Thày nói tu bằng Thân Khẩu, Ý.
Nếu Người Phật tử còn xem phim hoặc ảnh chụp có những cảnh nóng Tình Dục là ta đã mắc vào Tà Hạnh nếu khi Tâm, thân mình khởi lên thích thú thì đó là ta bị tác động bằng ý. Người ấy đã bị Tà Hạnh và mắc vào tội Tà Dâm.
Khi đó mọi Người nhìn nhau tỏ vẻ xấu hổ và sợ hãi....
HỒI TƯỞNG KHI CON MÊ SI.
THƯƠNG LẮM NGƯỜI PHỤ NỮ ƠI!
Nhìn lại, mới thấy Người Phụ nữ cực kì vất vả. Họ được sinh ra cũng như bao trẻ em khác, song trong đời sống gia đình họ thường phải làm lụng vất vả hơn Người con Trai.
Thường trong xã hội Phong kiến thì Người Phụ nữ thường không tôn trọng bằng Người đàn Ông.
Thời đại hiện nay cùng thế, với áp lực của xã hội sinh con ít, nên Người phụ nữ lại càng lép vế hơn khi gia đình đã có hai con là Phụ nữ...thì áp lực của xã hội và trong gia đình càng ước ao có thêm đứa con Trai. Nhưng họ có biết đâu là con nào ngoan thì mới là đứa con có phước giúp họ có cuộc sống hạnh phúc và an lạc.
Còn sinh ra con trai mà làm cho Bố Mẹ gia đình khổn khổ, sầu bi, khổ ải, thì thà không có nó còn hơn khi cuộc sống gia đình trở nên địa ngục trần gian này.
Vậy nên con nào cũng vậy đã trở thành một đề tài mà con Người có Minh mới biết giá trị nhân bản nhân quả của mình đã gặt hái được từ kiếp trước, ta không nợ Người khác nên họ không có về làm con của ta để đòi nợ.
Trở lại với con Người phụ nữ với công việc hàng ngày, rồi lớn nên trong cuộc sống hàng ngày cũng chẳng thiếu những công việc trăm dâu đổ đầu tằm... Khi chuẩn bị có một cuộc sống riêng cũng thế, họ chịu bao áp lực là phải lo dần từ cái kim sợi chỉ, cái gối chăn và những bữa ăn phù hợp với cuộc sống của Gia đình Họ...Phù hợp cho cuộc sống hạnh phúc vợ chồng ( Người Dân tộc thường phải thêu vá chăn gối trước khi đi ở riêng với chồng mới..là vậy!).
Trong cuộc sống vợ chồng cũng thế, hàng ngày có khi họ cũng phải đi kiếm tiền như Người đàn Ông, họ còn phải chăm lo từ bữa cơm cái công việc không tên trong một gia đình bé nhỏ của Họ.
Khi trong lúc sinh nở càng khổ hơn nhiều khi chỉ có vượt cạn một mình, hàng đêm họ thức khuya dậy sớm, khi đứa con mới chào đời của họ luân khó nết, trong ba tháng của đầu của lúc mới thành Người( mà Người chồng của họ vẫn có thể Ngủ khì khì không biết con Mình đang quấy vợ.... âu cũng là do thói quen và phước của họ đã được làm Người đàn Ông sao?).
Rồi thời gian do nghiệp lực của đứa bé, có đứa còn ì ạch quấy quả yếu đau, xụt xịt với lúc trái gió trở trời...Người Mẹ thường ăn không ngon ngủ không yên. Có đứa thì nó ngoan, ăn xong lại nằm chơi, phù hợp dần với cuộc sống trong gia đình Bố Mẹ nó, nên nó sẵn có Phước từ kiếp trước là hiền lành thật thà và biết thương yêu, không làm phiền Người khác là thế. Cuộc sống êm đềm với đồng lương ít ỏi của hai vợ chồng hoặc khó khăn hơn, khi việc làm của Vợ hoặc Chồng chưa có
chưa có ổn định mà khi có bé chào đời, thì cuộc sống còn khổ hơn thế trong thời gian sống bên gia đình, xã hội đầy áp lực của vật chất khá dư thừa, hay cách tiêu tiền qua độ để cho Người khác nóng ruột đôi khi cũng cảm thấy tủi thân...
Rồi họ cũng chẳng biết đâu thời gian cứ trôi đi, rồi bé này chưa lớn bé khác lại nhảy vào lòng mình mà sinh ra đời rồi quấy tiếp... nếu họ gần với Người Mẹ sinh ra họ thì còn tốt, nếu xa thì áp lực của Người rưng nước lã( làm các cô, các chị thường ghép tội cho Người mẹ chồng là thế....hay cho rằng cháu bà Nội làm tội Mình hay bà Ngoại sao?). Họ chẳng hiểu rằng đó là do nhân quả mình đã tạo ra từ kiếp trước, nay diễn lại như trong phim của cuộc đời sống kiếp trước mà mình đã làm phước hay cúng dường để giờ mình phải khổ sao? Ít ai hiểu được vấn đề này để có một cuộc sống của ngày mai ta không khổ nữa...thì của cải vật chất và tinh thần tình thương yêu bé nhỏ hay người khác là của để giành cho mình ở thời vị lai là (kiếp sau)....
Rồi khi họ về già...áp lúc sức lực càng hết dần về sức khoẻ, lo cho con của họ ăn học bấy nhiêu năm...rồi ra ngành ra nghề nữa chứ, thời buổi của đồng tiền lên ngôi đã làm cho họ, gia đình họ nhiều khi canh chẳng ngọt, cơm chẳng lành...
Nào là tiền cho con cố chạy vào đại học, khi đứa con học kém..lại phải mua điểm của Thày nữa chứ. Những mốt sính bằng đại học với hàng xóm láng giềng hay anh em trong gia đình dòng họ..mà họ chẳng có Minh mẫn mà nhìn đứa con mình sức học đến đâu, nếu nó học kém thì hãy cho nó học hết phổ thông cơ sở thôi rồi cho học nghề, thì khi xong bằng Nghề thì con của Người bạn khác cùng trang lứa có bằng đại học ra thì con mình đã có tay nghề được năm năm rồi, là nó có đồng lương còn hơn Người bạn nó mới ra khỏi trường đại học...Khi đại học ra không có việc làm hoặc chờ việc, hay chạy tiền mấy trăm triệu để vào công chức thì đó là gánh nặng lên đầu của Người mẹ sinh ra nó.
Cuộc sống áp lực của ngành nghề, việc làm mà ai cũng phải có, song họ, con họ chẳng để ý phước của mình học đến đâu mà chạy đú với ngoài xã hội...vì mốt của Người Việt Nam là Bằng cấp, danh vọng làm quan, chẳng ai để ý rằng tất cả phước của họ làm nên ông lớn bà bé nhiều tiền chính đáng từ tay mình làm ra lại chính ở những Người ít học...Ở trong xã hội hiện tại cũng rất nhiều Người đã từng làm xe ôm, làm bồi bàn, làm Người quét rác., anh thọ rèn, thợ cơ khí bình thường trong xã hội mà họ lại sáng tác ra những của cải vật chất, những chiếc máy trong chương trình của ( người sáng chế) còn hơn những kĩ sư có bằng cấp Ngồi nguyên ở trên bàn giấy của khoa học với thời danh hão của mốt thời đại ở Việt Nam hiện nay.
Song Họ có biết đâu là những Người con của Người bạn mình, khi có nhà lầu xe hơi đó là Họ đang vay những đồng tiền của luật nhân quả, họ còn tham rút của nhân dân nhà nước về vật chất ( đó là tiền của tham, sân si. Tiền của nhân quả..là tiền vay nặng lãi của luật nhân quả đó.).
Rồi khả năng là gánh nặng cho công việc sắp tới của đứa con, rồi những đứa cháu ra đời của Họ. Còn là gánh nặng cho Người Phụ nữ phải lo tất. Nếu đứa con của họ kém duyên( Thiếu Phước) mà lấy vợ sớm, lấy chồng sớm ( thì lời ru thêm buồn).
Họ lại lao tâm khổ tứ ra chăm sóc cho cháu của họ. Trong thời buổi sinh Người giúp việc là mốt có khi con gái con râu của họ đi ngồi buôn dưa lê, mà Họ lại phải thí cháu khi nó khóc lóc không ngớt..( Vì nó sợ mất hai ba triệu thuê Ô sin ). Rồi sau đó họ tủi thân, ngồi khóc một mình..vì thường là tình thương ( Nghiệp ái) của Bà đã gắn sâu với đứa cháu...nhiều đứa con Râu, con Gái của Bà đã lấy cháu của Bà làm vũ khí không chế Bà, khi tức giận vô cớ với Bà như không vừa ý với Mẹ, hoặc con của Mẹ làm nó ( Chồng nó) hoặc ( Vợ nó) làm nó không vui..là nó bế cháu về Ngoại ( hay (Bên Nội), làm Bà ngồi nhớ cháu mà chảy nước mắt ròng ròng mà Bà chẳng hiểu rằng đó là luật nhân quả đã vít mắt Bà đó là. nghiệp Ái...
Rồi đâu nữa, cái nợ ngàn kiếp mà Người đời đâu có biết, Bà còn tiết kiệm chẳng giám ăn uống gì, để dư đồng tiền bòn góp hoặc lấy ( xin) của Ông mang ra giúp đứa cháu của Bà..coi như con của Bà chứ phải cháu Bà đâu? Tưf đồng sữa Ngoại ( Khi con của Bà sính đồ Ngoại cho Con nó ăn, vì là Mốt lên phải cố...mădj dù tiền lương hoặc tiền công lao động bình thường songg vẫn chạy đua với dòng sữa Ngoại chém tiền kia..). Thật vô lí khi nó có thể có Sữa cho con nó. bú, song nó la,f đẹp, giữ eo, nên sữa cũng chẳng còn đủ cho con ăn...nên ắt phải dùng sữa là phải, trái với ngày xưa thừo Bà đẻ ra Con Bà, chỉ có nước Cơm và sữa của Bà..
Thế có lúc Bà lại kể ra khi tội nghiệp hàng nước mắt của Bà cứ hằn trên Má, trông mà thương Người Phụ nữ ấy...
Thời gian cứ trôi đi..vì vất vả mà Người Phụ nữ ấy phải chịu cảnh già yếu, bệnh tật luân rình rập họ, có khi vô cớ một chút thôi, họ đã thành trẻ con rồi vì các Cụ có câu( Một già một trẻ bằng nhau mà). Nếu đứa con nào có hiếu nó sẽ hiểu Mẹ nó, đừng để Mẹ nó buồn nhiều..và sắp xếp cho Bà có thừo gian hiểu về cuộc sống phải tu gấp không lại trễ mất làm Người ở kiếp sau, vì Bà đã từng phải giết chúng sinh cho Con Bà, và nay lại Nghiền cua nghiền cá ra cho Cháu Bà ăn ắt Bà sẽ mắc tội nợ của luật nhân quả mà .
Người Phụ nữ ấy vừa bệnh tật luân rình rập mà nguyên nhân sinh ra bệnh sớm lại là từ Tâm của Người già thường hay lay động như (con Vượn chuyền cành). Nên Tâm động thì thân động, Tâm động thì là nguyên nhân sinh ra bệnh tật từ Tâm, và do ăn thịt chúng sinh nên cơ thể của Bà xuống cấp theo quy luật của sinh, già, bệnh, chết của con Người, luân lo nghĩ sầu bi, khổ nhục là thế.
Một ngày kia Người phụ nữ ấy không có thời gian để tu tập học hạnh lành từ Đức Phật dậy cho họ những con đường giải thoát mình, mà họ cũng chẳng có thời
gian, vì cả đời họ nuôi con bằng thịt (1) chúng sinh, lúc xế chiều lại xay thịt chúng sinh ra cho cháu ăn nữa...khi Bố Mẹ của đứa cháu thường coi con nó hơn Bà là chắc...
Đó chính là cái nghĩa bất hiếu ở đời sống hiện nay là chắc, chỉ có Người mình mẫn mới hiểu ra được là vì ( Đứa con của Bà chính là Nghiệp ác, là món nợ đời mà Bà phải trả ở kiếp trước khi mắc nợ nó. Và hiện nay nó cũng như Bà, là nó cũng phải trả nợ con nó mà thôi,.. một chùm nhân quả trong gia đình Bà mà).
Vì là thời buổi dục lạc này, mọi Người chỉ biết nghĩ đến cái ăn, cái mặc, cái thích làm đẹp, cái Ta không có mà mang tiền thật đi mua đồ giả về trang trí cho Ta, mà Ta không biết..Họ mặc tiêu pha, vô độ với sức thu nhập của mình, chẳng nghĩ rằng bên cạnh ta nhiều Người đang khổ, chỉ cần Ta bớt đị một miếng thịt kia ( ăn dư thừa) hay cái Bánh, hoa quả quá hạn vì ăn không hết mang bỏ phí, khi họ tỉnh ra hãy mang đi cho Người túng thiếu kia, đó lại là của để giành, chưa nói rằng có ai biết được mang đồng tiền mình kiếm ra ( từ thiện pháp- là chân chính), mà được mang đi bố thí cho Người nghèo hay cúng dường cho Bậc Chân tu, thì kiếp sau đó lại là của để giành lại cho Mình hưởng, ai hưởng được nữa...
Luật nhân quả là thế, người phụ nữ khó tu, Tôi nhớ lại cuộc đời Đức Phật Thích Ca Mâu ni, thủa mới chứng đạo, Người đã quyết Tâm không cho Người Phụ nữ đi tu (1) giải thoát là điều Ngài đã biết rõ việc căn duyên vất vả của Người phụ nữ trong xã hội hiện tại và tương lai đều thế. Họ nghiệp duyên bận rộn với công việc của gia đình thế gian chẳng có Tâm nào mà tu được, họ vẫn loanh quanh với Nghiệp lực xấu của Họ mà họ chẳng bao giờ thoát ra được với chùm nhân quả của gia đình họ.
Vậy ai đã từng thương Người Phụ nứ ấy, hãy giành cho họ
Ghi chú!
(1) Thịt chúng sinh. Chính là Nguyên nhân không được làm thân Người ở kiếp sau, vì gieo nhân thì ắt phải gặt quả. Biết đâu chính những con vật ấy có thể lại alf Cha, alf Mẹ mình ở nhiều kiếp trước thì sao?
(2) Đức Phật đã không cho Người Phụ nữ đi tu, song vì Cụ- Lợi- Già trưởng giả là Cha của Gia -Xá đã đi xuất gia
thì đức Phật mới cho Người Phụ nữ ( cư sĩ đầu tiên) là Bà Mẹ Gia- Xá là Ưu-Bà-Di .
Tựa đề nhân ngày 10/10/2014 sắp tới.
Châu Thanh.
Nhìn lại, mới thấy Người Phụ nữ cực kì vất vả. Họ được sinh ra cũng như bao trẻ em khác, song trong đời sống gia đình họ thường phải làm lụng vất vả hơn Người con Trai.
Thường trong xã hội Phong kiến thì Người Phụ nữ thường không tôn trọng bằng Người đàn Ông.
Thời đại hiện nay cùng thế, với áp lực của xã hội sinh con ít, nên Người phụ nữ lại càng lép vế hơn khi gia đình đã có hai con là Phụ nữ...thì áp lực của xã hội và trong gia đình càng ước ao có thêm đứa con Trai. Nhưng họ có biết đâu là con nào ngoan thì mới là đứa con có phước giúp họ có cuộc sống hạnh phúc và an lạc.
Còn sinh ra con trai mà làm cho Bố Mẹ gia đình khổn khổ, sầu bi, khổ ải, thì thà không có nó còn hơn khi cuộc sống gia đình trở nên địa ngục trần gian này.
Vậy nên con nào cũng vậy đã trở thành một đề tài mà con Người có Minh mới biết giá trị nhân bản nhân quả của mình đã gặt hái được từ kiếp trước, ta không nợ Người khác nên họ không có về làm con của ta để đòi nợ.
Trở lại với con Người phụ nữ với công việc hàng ngày, rồi lớn nên trong cuộc sống hàng ngày cũng chẳng thiếu những công việc trăm dâu đổ đầu tằm... Khi chuẩn bị có một cuộc sống riêng cũng thế, họ chịu bao áp lực là phải lo dần từ cái kim sợi chỉ, cái gối chăn và những bữa ăn phù hợp với cuộc sống của Gia đình Họ...Phù hợp cho cuộc sống hạnh phúc vợ chồng ( Người Dân tộc thường phải thêu vá chăn gối trước khi đi ở riêng với chồng mới..là vậy!).
Trong cuộc sống vợ chồng cũng thế, hàng ngày có khi họ cũng phải đi kiếm tiền như Người đàn Ông, họ còn phải chăm lo từ bữa cơm cái công việc không tên trong một gia đình bé nhỏ của Họ.
Khi trong lúc sinh nở càng khổ hơn nhiều khi chỉ có vượt cạn một mình, hàng đêm họ thức khuya dậy sớm, khi đứa con mới chào đời của họ luân khó nết, trong ba tháng của đầu của lúc mới thành Người( mà Người chồng của họ vẫn có thể Ngủ khì khì không biết con Mình đang quấy vợ.... âu cũng là do thói quen và phước của họ đã được làm Người đàn Ông sao?).
Rồi thời gian do nghiệp lực của đứa bé, có đứa còn ì ạch quấy quả yếu đau, xụt xịt với lúc trái gió trở trời...Người Mẹ thường ăn không ngon ngủ không yên. Có đứa thì nó ngoan, ăn xong lại nằm chơi, phù hợp dần với cuộc sống trong gia đình Bố Mẹ nó, nên nó sẵn có Phước từ kiếp trước là hiền lành thật thà và biết thương yêu, không làm phiền Người khác là thế. Cuộc sống êm đềm với đồng lương ít ỏi của hai vợ chồng hoặc khó khăn hơn, khi việc làm của Vợ hoặc Chồng chưa có
chưa có ổn định mà khi có bé chào đời, thì cuộc sống còn khổ hơn thế trong thời gian sống bên gia đình, xã hội đầy áp lực của vật chất khá dư thừa, hay cách tiêu tiền qua độ để cho Người khác nóng ruột đôi khi cũng cảm thấy tủi thân...
Rồi họ cũng chẳng biết đâu thời gian cứ trôi đi, rồi bé này chưa lớn bé khác lại nhảy vào lòng mình mà sinh ra đời rồi quấy tiếp... nếu họ gần với Người Mẹ sinh ra họ thì còn tốt, nếu xa thì áp lực của Người rưng nước lã( làm các cô, các chị thường ghép tội cho Người mẹ chồng là thế....hay cho rằng cháu bà Nội làm tội Mình hay bà Ngoại sao?). Họ chẳng hiểu rằng đó là do nhân quả mình đã tạo ra từ kiếp trước, nay diễn lại như trong phim của cuộc đời sống kiếp trước mà mình đã làm phước hay cúng dường để giờ mình phải khổ sao? Ít ai hiểu được vấn đề này để có một cuộc sống của ngày mai ta không khổ nữa...thì của cải vật chất và tinh thần tình thương yêu bé nhỏ hay người khác là của để giành cho mình ở thời vị lai là (kiếp sau)....
Rồi khi họ về già...áp lúc sức lực càng hết dần về sức khoẻ, lo cho con của họ ăn học bấy nhiêu năm...rồi ra ngành ra nghề nữa chứ, thời buổi của đồng tiền lên ngôi đã làm cho họ, gia đình họ nhiều khi canh chẳng ngọt, cơm chẳng lành...
Nào là tiền cho con cố chạy vào đại học, khi đứa con học kém..lại phải mua điểm của Thày nữa chứ. Những mốt sính bằng đại học với hàng xóm láng giềng hay anh em trong gia đình dòng họ..mà họ chẳng có Minh mẫn mà nhìn đứa con mình sức học đến đâu, nếu nó học kém thì hãy cho nó học hết phổ thông cơ sở thôi rồi cho học nghề, thì khi xong bằng Nghề thì con của Người bạn khác cùng trang lứa có bằng đại học ra thì con mình đã có tay nghề được năm năm rồi, là nó có đồng lương còn hơn Người bạn nó mới ra khỏi trường đại học...Khi đại học ra không có việc làm hoặc chờ việc, hay chạy tiền mấy trăm triệu để vào công chức thì đó là gánh nặng lên đầu của Người mẹ sinh ra nó.
Cuộc sống áp lực của ngành nghề, việc làm mà ai cũng phải có, song họ, con họ chẳng để ý phước của mình học đến đâu mà chạy đú với ngoài xã hội...vì mốt của Người Việt Nam là Bằng cấp, danh vọng làm quan, chẳng ai để ý rằng tất cả phước của họ làm nên ông lớn bà bé nhiều tiền chính đáng từ tay mình làm ra lại chính ở những Người ít học...Ở trong xã hội hiện tại cũng rất nhiều Người đã từng làm xe ôm, làm bồi bàn, làm Người quét rác., anh thọ rèn, thợ cơ khí bình thường trong xã hội mà họ lại sáng tác ra những của cải vật chất, những chiếc máy trong chương trình của ( người sáng chế) còn hơn những kĩ sư có bằng cấp Ngồi nguyên ở trên bàn giấy của khoa học với thời danh hão của mốt thời đại ở Việt Nam hiện nay.
Song Họ có biết đâu là những Người con của Người bạn mình, khi có nhà lầu xe hơi đó là Họ đang vay những đồng tiền của luật nhân quả, họ còn tham rút của nhân dân nhà nước về vật chất ( đó là tiền của tham, sân si. Tiền của nhân quả..là tiền vay nặng lãi của luật nhân quả đó.).
Rồi khả năng là gánh nặng cho công việc sắp tới của đứa con, rồi những đứa cháu ra đời của Họ. Còn là gánh nặng cho Người Phụ nữ phải lo tất. Nếu đứa con của họ kém duyên( Thiếu Phước) mà lấy vợ sớm, lấy chồng sớm ( thì lời ru thêm buồn).
Họ lại lao tâm khổ tứ ra chăm sóc cho cháu của họ. Trong thời buổi sinh Người giúp việc là mốt có khi con gái con râu của họ đi ngồi buôn dưa lê, mà Họ lại phải thí cháu khi nó khóc lóc không ngớt..( Vì nó sợ mất hai ba triệu thuê Ô sin ). Rồi sau đó họ tủi thân, ngồi khóc một mình..vì thường là tình thương ( Nghiệp ái) của Bà đã gắn sâu với đứa cháu...nhiều đứa con Râu, con Gái của Bà đã lấy cháu của Bà làm vũ khí không chế Bà, khi tức giận vô cớ với Bà như không vừa ý với Mẹ, hoặc con của Mẹ làm nó ( Chồng nó) hoặc ( Vợ nó) làm nó không vui..là nó bế cháu về Ngoại ( hay (Bên Nội), làm Bà ngồi nhớ cháu mà chảy nước mắt ròng ròng mà Bà chẳng hiểu rằng đó là luật nhân quả đã vít mắt Bà đó là. nghiệp Ái...
Rồi đâu nữa, cái nợ ngàn kiếp mà Người đời đâu có biết, Bà còn tiết kiệm chẳng giám ăn uống gì, để dư đồng tiền bòn góp hoặc lấy ( xin) của Ông mang ra giúp đứa cháu của Bà..coi như con của Bà chứ phải cháu Bà đâu? Tưf đồng sữa Ngoại ( Khi con của Bà sính đồ Ngoại cho Con nó ăn, vì là Mốt lên phải cố...mădj dù tiền lương hoặc tiền công lao động bình thường songg vẫn chạy đua với dòng sữa Ngoại chém tiền kia..). Thật vô lí khi nó có thể có Sữa cho con nó. bú, song nó la,f đẹp, giữ eo, nên sữa cũng chẳng còn đủ cho con ăn...nên ắt phải dùng sữa là phải, trái với ngày xưa thừo Bà đẻ ra Con Bà, chỉ có nước Cơm và sữa của Bà..
Thế có lúc Bà lại kể ra khi tội nghiệp hàng nước mắt của Bà cứ hằn trên Má, trông mà thương Người Phụ nữ ấy...
Thời gian cứ trôi đi..vì vất vả mà Người Phụ nữ ấy phải chịu cảnh già yếu, bệnh tật luân rình rập họ, có khi vô cớ một chút thôi, họ đã thành trẻ con rồi vì các Cụ có câu( Một già một trẻ bằng nhau mà). Nếu đứa con nào có hiếu nó sẽ hiểu Mẹ nó, đừng để Mẹ nó buồn nhiều..và sắp xếp cho Bà có thừo gian hiểu về cuộc sống phải tu gấp không lại trễ mất làm Người ở kiếp sau, vì Bà đã từng phải giết chúng sinh cho Con Bà, và nay lại Nghiền cua nghiền cá ra cho Cháu Bà ăn ắt Bà sẽ mắc tội nợ của luật nhân quả mà .
Người Phụ nữ ấy vừa bệnh tật luân rình rập mà nguyên nhân sinh ra bệnh sớm lại là từ Tâm của Người già thường hay lay động như (con Vượn chuyền cành). Nên Tâm động thì thân động, Tâm động thì là nguyên nhân sinh ra bệnh tật từ Tâm, và do ăn thịt chúng sinh nên cơ thể của Bà xuống cấp theo quy luật của sinh, già, bệnh, chết của con Người, luân lo nghĩ sầu bi, khổ nhục là thế.
Một ngày kia Người phụ nữ ấy không có thời gian để tu tập học hạnh lành từ Đức Phật dậy cho họ những con đường giải thoát mình, mà họ cũng chẳng có thời
gian, vì cả đời họ nuôi con bằng thịt (1) chúng sinh, lúc xế chiều lại xay thịt chúng sinh ra cho cháu ăn nữa...khi Bố Mẹ của đứa cháu thường coi con nó hơn Bà là chắc...
Đó chính là cái nghĩa bất hiếu ở đời sống hiện nay là chắc, chỉ có Người mình mẫn mới hiểu ra được là vì ( Đứa con của Bà chính là Nghiệp ác, là món nợ đời mà Bà phải trả ở kiếp trước khi mắc nợ nó. Và hiện nay nó cũng như Bà, là nó cũng phải trả nợ con nó mà thôi,.. một chùm nhân quả trong gia đình Bà mà).
Vì là thời buổi dục lạc này, mọi Người chỉ biết nghĩ đến cái ăn, cái mặc, cái thích làm đẹp, cái Ta không có mà mang tiền thật đi mua đồ giả về trang trí cho Ta, mà Ta không biết..Họ mặc tiêu pha, vô độ với sức thu nhập của mình, chẳng nghĩ rằng bên cạnh ta nhiều Người đang khổ, chỉ cần Ta bớt đị một miếng thịt kia ( ăn dư thừa) hay cái Bánh, hoa quả quá hạn vì ăn không hết mang bỏ phí, khi họ tỉnh ra hãy mang đi cho Người túng thiếu kia, đó lại là của để giành, chưa nói rằng có ai biết được mang đồng tiền mình kiếm ra ( từ thiện pháp- là chân chính), mà được mang đi bố thí cho Người nghèo hay cúng dường cho Bậc Chân tu, thì kiếp sau đó lại là của để giành lại cho Mình hưởng, ai hưởng được nữa...
Luật nhân quả là thế, người phụ nữ khó tu, Tôi nhớ lại cuộc đời Đức Phật Thích Ca Mâu ni, thủa mới chứng đạo, Người đã quyết Tâm không cho Người Phụ nữ đi tu (1) giải thoát là điều Ngài đã biết rõ việc căn duyên vất vả của Người phụ nữ trong xã hội hiện tại và tương lai đều thế. Họ nghiệp duyên bận rộn với công việc của gia đình thế gian chẳng có Tâm nào mà tu được, họ vẫn loanh quanh với Nghiệp lực xấu của Họ mà họ chẳng bao giờ thoát ra được với chùm nhân quả của gia đình họ.
Vậy ai đã từng thương Người Phụ nứ ấy, hãy giành cho họ
Ghi chú!
(1) Thịt chúng sinh. Chính là Nguyên nhân không được làm thân Người ở kiếp sau, vì gieo nhân thì ắt phải gặt quả. Biết đâu chính những con vật ấy có thể lại alf Cha, alf Mẹ mình ở nhiều kiếp trước thì sao?
(2) Đức Phật đã không cho Người Phụ nữ đi tu, song vì Cụ- Lợi- Già trưởng giả là Cha của Gia -Xá đã đi xuất gia
thì đức Phật mới cho Người Phụ nữ ( cư sĩ đầu tiên) là Bà Mẹ Gia- Xá là Ưu-Bà-Di .
Tựa đề nhân ngày 10/10/2014 sắp tới.
Châu Thanh.
THƯƠNG LẮM NGƯỜI PHỤ NỮ ƠI!
THƯƠNG LẮM NGƯỜI PHỤ NỮ ƠI!
Nhìn lại, mới thấy Người Phụ nữ cực kì vất vả. Họ được sinh ra cũng như bao trẻ em khác, song trong đời sống gia đình họ thường phải làm lụng vất vả hơn Người con Trai.
Thường trong xã hội Phong kiến thì Người Phụ nữ thường không tôn trọng bằng Người đàn Ông.
Thời đại hiện nay cùng thế, với áp lực của xã hội sinh con ít, nên Người phụ nữ lại càng lép vế hơn khi gia đình đã có hai con là Phụ nữ...thì áp lực của xã hội và trong gia đình càng ước ao có thêm đứa con Trai. Nhưng họ có biết đâu là con nào ngoan thì mới là đứa con có phước giúp họ có cuộc sống hạnh phúc và an lạc.
Còn sinh ra con trai mà làm cho Bố Mẹ gia đình khổn khổ, sầu bi, khổ ải, thì thà không có nó còn hơn khi cuộc sống gia đình trở nên địa ngục trần gian này.
Vậy nên con nào cũng vậy đã trở thành một đề tài mà con Người có Minh mới biết giá trị nhân bản nhân quả của mình đã gặt hái được từ kiếp trước, ta không nợ Người khác nên họ không có về làm con của ta để đòi nợ.
Trở lại với con Người phụ nữ với công việc hàng ngày, rồi lớn nên trong cuộc sống hàng ngày cũng chẳng thiếu những công việc trăm dâu đổ đầu tằm... Khi chuẩn bị có một cuộc sống riêng cũng thế, họ chịu bao áp lực là phải lo dần từ cái kim sợi chỉ, cái gối chăn và những bữa ăn phù hợp với cuộc sống của Gia đình Họ...Phù hợp cho cuộc sống hạnh phúc vợ chồng ( Người Dân tộc thường phải thêu vá chăn gối trước khi đi ở riêng với chồng mới..là vậy!).
Trong cuộc sống vợ chồng cũng thế, hàng ngày có khi họ cũng phải đi kiếm tiền như Người đàn Ông, họ còn phải chăm lo từ bữa cơm cái công việc không tên trong một gia đình bé nhỏ của Họ.
Khi trong lúc sinh nở càng khổ hơn nhiều khi chỉ có vượt cạn một mình, hàng đêm họ thức khuya dậy sớm, khi đứa con mới chào đời của họ luân khó nết, trong ba tháng của đầu của lúc mới thành Người( mà Người chồng của họ vẫn có thể Ngủ khì khì không biết con Mình đang quấy vợ.... âu cũng là do thói quen và phước của họ đã được làm Người đàn Ông sao?).
Rồi thời gian do nghiệp lực của đứa bé, có đứa còn ì ạch quấy quả yếu đau, xụt xịt với lúc trái gió trở trời...Người Mẹ thường ăn không ngon ngủ không yên. Có đứa thì nó ngoan, ăn xong lại nằm chơi, phù hợp dần với cuộc sống trong gia đình Bố Mẹ nó, nên nó sẵn có Phước từ kiếp trước là hiền lành thật thà và biết thương yêu, không làm phiền Người khác là thế. Cuộc sống êm đềm với đồng lương ít ỏi của hai vợ chồng hoặc khó khăn hơn, khi việc làm của Vợ hoặc Chồng chưa có
chưa có ổn định mà khi có bé chào đời, thì cuộc sống còn khổ hơn thế trong thời gian sống bên gia đình, xã hội đầy áp lực của vật chất khá dư thừa, hay cách tiêu tiền qua độ để cho Người khác nóng ruột đôi khi cũng cảm thấy tủi thân...
Rồi họ cũng chẳng biết đâu thời gian cứ trôi đi, rồi bé này chưa lớn bé khác lại nhảy vào lòng mình mà sinh ra đời rồi quấy tiếp... nếu họ gần với Người Mẹ sinh ra họ thì còn tốt, nếu xa thì áp lực của Người rưng nước lã( làm các cô, các chị thường ghép tội cho Người mẹ chồng là thế....hay cho rằng cháu bà Nội làm tội Mình hay bà Ngoại sao?). Họ chẳng hiểu rằng đó là do nhân quả mình đã tạo ra từ kiếp trước, nay diễn lại như trong phim của cuộc đời sống kiếp trước mà mình đã làm phước hay cúng dường để giờ mình phải khổ sao? Ít ai hiểu được vấn đề này để có một cuộc sống của ngày mai ta không khổ nữa...thì của cải vật chất và tinh thần tình thương yêu bé nhỏ hay người khác là của để giành cho mình ở thời vị lai là (kiếp sau)....
Rồi khi họ về già...áp lúc sức lực càng hết dần về sức khoẻ, lo cho con của họ ăn học bấy nhiêu năm...rồi ra ngành ra nghề nữa chứ, thời buổi của đồng tiền lên ngôi đã làm cho họ, gia đình họ nhiều khi canh chẳng ngọt, cơm chẳng lành...
Nào là tiền cho con cố chạy vào đại học, khi đứa con học kém..lại phải mua điểm của Thày nữa chứ. Những mốt sính bằng đại học với hàng xóm láng giềng hay anh em trong gia đình dòng họ..mà họ chẳng có Minh mẫn mà nhìn đứa con mình sức học đến đâu, nếu nó học kém thì hãy cho nó học hết phổ thông cơ sở thôi rồi cho học nghề, thì khi xong bằng Nghề thì con của Người bạn khác cùng trang lứa có bằng đại học ra thì con mình đã có tay nghề được năm năm rồi, là nó có đồng lương còn hơn Người bạn nó mới ra khỏi trường đại học...Khi đại học ra không có việc làm hoặc chờ việc, hay chạy tiền mấy trăm triệu để vào công chức thì đó là gánh nặng lên đầu của Người mẹ sinh ra nó.
Cuộc sống áp lực của ngành nghề, việc làm mà ai cũng phải có, song họ, con họ chẳng để ý phước của mình học đến đâu mà chạy đú với ngoài xã hội...vì mốt của Người Việt Nam là Bằng cấp, danh vọng làm quan, chẳng ai để ý rằng tất cả phước của họ làm nên ông lớn bà bé nhiều tiền chính đáng từ tay mình làm ra lại chính ở những Người ít học...Ở trong xã hội hiện tại cũng rất nhiều Người đã từng làm xe ôm, làm bồi bàn, làm Người quét rác., anh thọ rèn, thợ cơ khí bình thường trong xã hội mà họ lại sáng tác ra những của cải vật chất, những chiếc máy trong chương trình của ( người sáng chế) còn hơn những kĩ sư có bằng cấp Ngồi nguyên ở trên bàn giấy của khoa học với thời danh hão của mốt thời đại ở Việt Nam hiện nay.
Song Họ có biết đâu là những Người con của Người bạn mình, khi có nhà lầu xe hơi đó là Họ đang vay những đồng tiền của luật nhân quả, họ còn tham rút của nhân dân nhà nước về vật chất ( đó là tiền của tham, sân si. Tiền của nhân quả..là tiền vay nặng lãi của luật nhân quả đó.).
Rồi khả năng là gánh nặng cho công việc sắp tới của đứa con, rồi những đứa cháu ra đời của Họ. Còn là gánh nặng cho Người Phụ nữ phải lo tất. Nếu đứa con của họ kém duyên( Thiếu Phước) mà lấy vợ sớm, lấy chồng sớm ( thì lời ru thêm buồn).
Họ lại lao tâm khổ tứ ra chăm sóc cho cháu của họ. Trong thời buổi sinh Người giúp việc là mốt có khi con gái con râu của họ đi ngồi buôn dưa lê, mà Họ lại phải thí cháu khi nó khóc lóc không ngớt..( Vì nó sợ mất hai ba triệu thuê Ô sin ). Rồi sau đó họ tủi thân, ngồi khóc một mình..vì thường là tình thương ( Nghiệp ái) của Bà đã gắn sâu với đứa cháu...nhiều đứa con Râu, con Gái của Bà đã lấy cháu của Bà làm vũ khí không chế Bà, khi tức giận vô cớ với Bà như không vừa ý với Mẹ, hoặc con của Mẹ làm nó ( Chồng nó) hoặc ( Vợ nó) làm nó không vui..là nó bế cháu về Ngoại ( hay (Bên Nội), làm Bà ngồi nhớ cháu mà chảy nước mắt ròng ròng mà Bà chẳng hiểu rằng đó là luật nhân quả đã vít mắt Bà đó là. nghiệp Ái...
Rồi đâu nữa, cái nợ ngàn kiếp mà Người đời đâu có biết, Bà còn tiết kiệm chẳng giám ăn uống gì, để dư đồng tiền bòn góp hoặc lấy ( xin) của Ông mang ra giúp đứa cháu của Bà..coi như con của Bà chứ phải cháu Bà đâu? Tưf đồng sữa Ngoại ( Khi con của Bà sính đồ Ngoại cho Con nó ăn, vì là Mốt lên phải cố...mădj dù tiền lương hoặc tiền công lao động bình thường songg vẫn chạy đua với dòng sữa Ngoại chém tiền kia..). Thật vô lí khi nó có thể có Sữa cho con nó. bú, song nó la,f đẹp, giữ eo, nên sữa cũng chẳng còn đủ cho con ăn...nên ắt phải dùng sữa là phải, trái với ngày xưa thừo Bà đẻ ra Con Bà, chỉ có nước Cơm và sữa của Bà..
Thế có lúc Bà lại kể ra khi tội nghiệp hàng nước mắt của Bà cứ hằn trên Má, trông mà thương Người Phụ nữ ấy...
Thời gian cứ trôi đi..vì vất vả mà Người Phụ nữ ấy phải chịu cảnh già yếu, bệnh tật luân rình rập họ, có khi vô cớ một chút thôi, họ đã thành trẻ con rồi vì các Cụ có câu( Một già một trẻ bằng nhau mà). Nếu đứa con nào có hiếu nó sẽ hiểu Mẹ nó, đừng để Mẹ nó buồn nhiều..và sắp xếp cho Bà có thừo gian hiểu về cuộc sống phải tu gấp không lại trễ mất làm Người ở kiếp sau, vì Bà đã từng phải giết chúng sinh cho Con Bà, và nay lại Nghiền cua nghiền cá ra cho Cháu Bà ăn ắt Bà sẽ mắc tội nợ của luật nhân quả mà .
Người Phụ nữ ấy vừa bệnh tật luân rình rập mà nguyên nhân sinh ra bệnh sớm lại là từ Tâm của Người già thường hay lay động như (con Vượn chuyền cành). Nên Tâm động thì thân động, Tâm động thì là nguyên nhân sinh ra bệnh tật từ Tâm, và do ăn thịt chúng sinh nên cơ thể của Bà xuống cấp theo quy luật của sinh, già, bệnh, chết của con Người, luân lo nghĩ sầu bi, khổ nhục là thế.
Một ngày kia Người phụ nữ ấy không có thời gian để tu tập học hạnh lành từ Đức Phật dậy cho họ những con đường giải thoát mình, mà họ cũng chẳng có thời
gian, vì cả đời họ nuôi con bằng thịt (1) chúng sinh, lúc xế chiều lại xay thịt chúng sinh ra cho cháu ăn nữa...khi Bố Mẹ của đứa cháu thường coi con nó hơn Bà là chắc...
Đó chính là cái nghĩa bất hiếu ở đời sống hiện nay là chắc, chỉ có Người mình mẫn mới hiểu ra được là vì ( Đứa con của Bà chính là Nghiệp ác, là món nợ đời mà Bà phải trả ở kiếp trước khi mắc nợ nó. Và hiện nay nó cũng như Bà, là nó cũng phải trả nợ con nó mà thôi,.. một chùm nhân quả trong gia đình Bà mà).
Vì là thời buổi dục lạc này, mọi Người chỉ biết nghĩ đến cái ăn, cái mặc, cái thích làm đẹp, cái Ta không có mà mang tiền thật đi mua đồ giả về trang trí cho Ta, mà Ta không biết..Họ mặc tiêu pha, vô độ với sức thu nhập của mình, chẳng nghĩ rằng bên cạnh ta nhiều Người đang khổ, chỉ cần Ta bớt đị một miếng thịt kia ( ăn dư thừa) hay cái Bánh, hoa quả quá hạn vì ăn không hết mang bỏ phí, khi họ tỉnh ra hãy mang đi cho Người túng thiếu kia, đó lại là của để giành, chưa nói rằng có ai biết được mang đồng tiền mình kiếm ra ( từ thiện pháp- là chân chính), mà được mang đi bố thí cho Người nghèo hay cúng dường cho Bậc Chân tu, thì kiếp sau đó lại là của để giành lại cho Mình hưởng, ai hưởng được nữa...
Luật nhân quả là thế, người phụ nữ khó tu, Tôi nhớ lại cuộc đời Đức Phật Thích Ca Mâu ni, thủa mới chứng đạo, Người đã quyết Tâm không cho Người Phụ nữ đi tu (1) giải thoát là điều Ngài đã biết rõ việc căn duyên vất vả của Người phụ nữ trong xã hội hiện tại và tương lai đều thế. Họ nghiệp duyên bận rộn với công việc của gia đình thế gian chẳng có Tâm nào mà tu được, họ vẫn loanh quanh với Nghiệp lực xấu của Họ mà họ chẳng bao giờ thoát ra được với chùm nhân quả của gia đình họ.
Vậy ai đã từng thương Người Phụ nứ ấy, hãy giành cho họ
Ghi chú!
(1) Thịt chúng sinh. Chính là Nguyên nhân không được làm thân Người ở kiếp sau, vì gieo nhân thì ắt phải gặt quả. Biết đâu chính những con vật ấy có thể lại alf Cha, alf Mẹ mình ở nhiều kiếp trước thì sao?
(2) Đức Phật đã không cho Người Phụ nữ đi tu, song vì Cụ- Lợi- Già trưởng giả là Cha của Gia -Xá đã đi xuất gia
thì đức Phật mới cho Người Phụ nữ ( cư sĩ đầu tiên) là Bà Mẹ Gia- Xá là Ưu-Bà-Di .
Tựa đề nhân ngày 10/10/2014 sắp tới.
Châu Thanh.
Nhìn lại, mới thấy Người Phụ nữ cực kì vất vả. Họ được sinh ra cũng như bao trẻ em khác, song trong đời sống gia đình họ thường phải làm lụng vất vả hơn Người con Trai.
Thường trong xã hội Phong kiến thì Người Phụ nữ thường không tôn trọng bằng Người đàn Ông.
Thời đại hiện nay cùng thế, với áp lực của xã hội sinh con ít, nên Người phụ nữ lại càng lép vế hơn khi gia đình đã có hai con là Phụ nữ...thì áp lực của xã hội và trong gia đình càng ước ao có thêm đứa con Trai. Nhưng họ có biết đâu là con nào ngoan thì mới là đứa con có phước giúp họ có cuộc sống hạnh phúc và an lạc.
Còn sinh ra con trai mà làm cho Bố Mẹ gia đình khổn khổ, sầu bi, khổ ải, thì thà không có nó còn hơn khi cuộc sống gia đình trở nên địa ngục trần gian này.
Vậy nên con nào cũng vậy đã trở thành một đề tài mà con Người có Minh mới biết giá trị nhân bản nhân quả của mình đã gặt hái được từ kiếp trước, ta không nợ Người khác nên họ không có về làm con của ta để đòi nợ.
Trở lại với con Người phụ nữ với công việc hàng ngày, rồi lớn nên trong cuộc sống hàng ngày cũng chẳng thiếu những công việc trăm dâu đổ đầu tằm... Khi chuẩn bị có một cuộc sống riêng cũng thế, họ chịu bao áp lực là phải lo dần từ cái kim sợi chỉ, cái gối chăn và những bữa ăn phù hợp với cuộc sống của Gia đình Họ...Phù hợp cho cuộc sống hạnh phúc vợ chồng ( Người Dân tộc thường phải thêu vá chăn gối trước khi đi ở riêng với chồng mới..là vậy!).
Trong cuộc sống vợ chồng cũng thế, hàng ngày có khi họ cũng phải đi kiếm tiền như Người đàn Ông, họ còn phải chăm lo từ bữa cơm cái công việc không tên trong một gia đình bé nhỏ của Họ.
Khi trong lúc sinh nở càng khổ hơn nhiều khi chỉ có vượt cạn một mình, hàng đêm họ thức khuya dậy sớm, khi đứa con mới chào đời của họ luân khó nết, trong ba tháng của đầu của lúc mới thành Người( mà Người chồng của họ vẫn có thể Ngủ khì khì không biết con Mình đang quấy vợ.... âu cũng là do thói quen và phước của họ đã được làm Người đàn Ông sao?).
Rồi thời gian do nghiệp lực của đứa bé, có đứa còn ì ạch quấy quả yếu đau, xụt xịt với lúc trái gió trở trời...Người Mẹ thường ăn không ngon ngủ không yên. Có đứa thì nó ngoan, ăn xong lại nằm chơi, phù hợp dần với cuộc sống trong gia đình Bố Mẹ nó, nên nó sẵn có Phước từ kiếp trước là hiền lành thật thà và biết thương yêu, không làm phiền Người khác là thế. Cuộc sống êm đềm với đồng lương ít ỏi của hai vợ chồng hoặc khó khăn hơn, khi việc làm của Vợ hoặc Chồng chưa có
chưa có ổn định mà khi có bé chào đời, thì cuộc sống còn khổ hơn thế trong thời gian sống bên gia đình, xã hội đầy áp lực của vật chất khá dư thừa, hay cách tiêu tiền qua độ để cho Người khác nóng ruột đôi khi cũng cảm thấy tủi thân...
Rồi họ cũng chẳng biết đâu thời gian cứ trôi đi, rồi bé này chưa lớn bé khác lại nhảy vào lòng mình mà sinh ra đời rồi quấy tiếp... nếu họ gần với Người Mẹ sinh ra họ thì còn tốt, nếu xa thì áp lực của Người rưng nước lã( làm các cô, các chị thường ghép tội cho Người mẹ chồng là thế....hay cho rằng cháu bà Nội làm tội Mình hay bà Ngoại sao?). Họ chẳng hiểu rằng đó là do nhân quả mình đã tạo ra từ kiếp trước, nay diễn lại như trong phim của cuộc đời sống kiếp trước mà mình đã làm phước hay cúng dường để giờ mình phải khổ sao? Ít ai hiểu được vấn đề này để có một cuộc sống của ngày mai ta không khổ nữa...thì của cải vật chất và tinh thần tình thương yêu bé nhỏ hay người khác là của để giành cho mình ở thời vị lai là (kiếp sau)....
Rồi khi họ về già...áp lúc sức lực càng hết dần về sức khoẻ, lo cho con của họ ăn học bấy nhiêu năm...rồi ra ngành ra nghề nữa chứ, thời buổi của đồng tiền lên ngôi đã làm cho họ, gia đình họ nhiều khi canh chẳng ngọt, cơm chẳng lành...
Nào là tiền cho con cố chạy vào đại học, khi đứa con học kém..lại phải mua điểm của Thày nữa chứ. Những mốt sính bằng đại học với hàng xóm láng giềng hay anh em trong gia đình dòng họ..mà họ chẳng có Minh mẫn mà nhìn đứa con mình sức học đến đâu, nếu nó học kém thì hãy cho nó học hết phổ thông cơ sở thôi rồi cho học nghề, thì khi xong bằng Nghề thì con của Người bạn khác cùng trang lứa có bằng đại học ra thì con mình đã có tay nghề được năm năm rồi, là nó có đồng lương còn hơn Người bạn nó mới ra khỏi trường đại học...Khi đại học ra không có việc làm hoặc chờ việc, hay chạy tiền mấy trăm triệu để vào công chức thì đó là gánh nặng lên đầu của Người mẹ sinh ra nó.
Cuộc sống áp lực của ngành nghề, việc làm mà ai cũng phải có, song họ, con họ chẳng để ý phước của mình học đến đâu mà chạy đú với ngoài xã hội...vì mốt của Người Việt Nam là Bằng cấp, danh vọng làm quan, chẳng ai để ý rằng tất cả phước của họ làm nên ông lớn bà bé nhiều tiền chính đáng từ tay mình làm ra lại chính ở những Người ít học...Ở trong xã hội hiện tại cũng rất nhiều Người đã từng làm xe ôm, làm bồi bàn, làm Người quét rác., anh thọ rèn, thợ cơ khí bình thường trong xã hội mà họ lại sáng tác ra những của cải vật chất, những chiếc máy trong chương trình của ( người sáng chế) còn hơn những kĩ sư có bằng cấp Ngồi nguyên ở trên bàn giấy của khoa học với thời danh hão của mốt thời đại ở Việt Nam hiện nay.
Song Họ có biết đâu là những Người con của Người bạn mình, khi có nhà lầu xe hơi đó là Họ đang vay những đồng tiền của luật nhân quả, họ còn tham rút của nhân dân nhà nước về vật chất ( đó là tiền của tham, sân si. Tiền của nhân quả..là tiền vay nặng lãi của luật nhân quả đó.).
Rồi khả năng là gánh nặng cho công việc sắp tới của đứa con, rồi những đứa cháu ra đời của Họ. Còn là gánh nặng cho Người Phụ nữ phải lo tất. Nếu đứa con của họ kém duyên( Thiếu Phước) mà lấy vợ sớm, lấy chồng sớm ( thì lời ru thêm buồn).
Họ lại lao tâm khổ tứ ra chăm sóc cho cháu của họ. Trong thời buổi sinh Người giúp việc là mốt có khi con gái con râu của họ đi ngồi buôn dưa lê, mà Họ lại phải thí cháu khi nó khóc lóc không ngớt..( Vì nó sợ mất hai ba triệu thuê Ô sin ). Rồi sau đó họ tủi thân, ngồi khóc một mình..vì thường là tình thương ( Nghiệp ái) của Bà đã gắn sâu với đứa cháu...nhiều đứa con Râu, con Gái của Bà đã lấy cháu của Bà làm vũ khí không chế Bà, khi tức giận vô cớ với Bà như không vừa ý với Mẹ, hoặc con của Mẹ làm nó ( Chồng nó) hoặc ( Vợ nó) làm nó không vui..là nó bế cháu về Ngoại ( hay (Bên Nội), làm Bà ngồi nhớ cháu mà chảy nước mắt ròng ròng mà Bà chẳng hiểu rằng đó là luật nhân quả đã vít mắt Bà đó là. nghiệp Ái...
Rồi đâu nữa, cái nợ ngàn kiếp mà Người đời đâu có biết, Bà còn tiết kiệm chẳng giám ăn uống gì, để dư đồng tiền bòn góp hoặc lấy ( xin) của Ông mang ra giúp đứa cháu của Bà..coi như con của Bà chứ phải cháu Bà đâu? Tưf đồng sữa Ngoại ( Khi con của Bà sính đồ Ngoại cho Con nó ăn, vì là Mốt lên phải cố...mădj dù tiền lương hoặc tiền công lao động bình thường songg vẫn chạy đua với dòng sữa Ngoại chém tiền kia..). Thật vô lí khi nó có thể có Sữa cho con nó. bú, song nó la,f đẹp, giữ eo, nên sữa cũng chẳng còn đủ cho con ăn...nên ắt phải dùng sữa là phải, trái với ngày xưa thừo Bà đẻ ra Con Bà, chỉ có nước Cơm và sữa của Bà..
Thế có lúc Bà lại kể ra khi tội nghiệp hàng nước mắt của Bà cứ hằn trên Má, trông mà thương Người Phụ nữ ấy...
Thời gian cứ trôi đi..vì vất vả mà Người Phụ nữ ấy phải chịu cảnh già yếu, bệnh tật luân rình rập họ, có khi vô cớ một chút thôi, họ đã thành trẻ con rồi vì các Cụ có câu( Một già một trẻ bằng nhau mà). Nếu đứa con nào có hiếu nó sẽ hiểu Mẹ nó, đừng để Mẹ nó buồn nhiều..và sắp xếp cho Bà có thừo gian hiểu về cuộc sống phải tu gấp không lại trễ mất làm Người ở kiếp sau, vì Bà đã từng phải giết chúng sinh cho Con Bà, và nay lại Nghiền cua nghiền cá ra cho Cháu Bà ăn ắt Bà sẽ mắc tội nợ của luật nhân quả mà .
Người Phụ nữ ấy vừa bệnh tật luân rình rập mà nguyên nhân sinh ra bệnh sớm lại là từ Tâm của Người già thường hay lay động như (con Vượn chuyền cành). Nên Tâm động thì thân động, Tâm động thì là nguyên nhân sinh ra bệnh tật từ Tâm, và do ăn thịt chúng sinh nên cơ thể của Bà xuống cấp theo quy luật của sinh, già, bệnh, chết của con Người, luân lo nghĩ sầu bi, khổ nhục là thế.
Một ngày kia Người phụ nữ ấy không có thời gian để tu tập học hạnh lành từ Đức Phật dậy cho họ những con đường giải thoát mình, mà họ cũng chẳng có thời
gian, vì cả đời họ nuôi con bằng thịt (1) chúng sinh, lúc xế chiều lại xay thịt chúng sinh ra cho cháu ăn nữa...khi Bố Mẹ của đứa cháu thường coi con nó hơn Bà là chắc...
Đó chính là cái nghĩa bất hiếu ở đời sống hiện nay là chắc, chỉ có Người mình mẫn mới hiểu ra được là vì ( Đứa con của Bà chính là Nghiệp ác, là món nợ đời mà Bà phải trả ở kiếp trước khi mắc nợ nó. Và hiện nay nó cũng như Bà, là nó cũng phải trả nợ con nó mà thôi,.. một chùm nhân quả trong gia đình Bà mà).
Vì là thời buổi dục lạc này, mọi Người chỉ biết nghĩ đến cái ăn, cái mặc, cái thích làm đẹp, cái Ta không có mà mang tiền thật đi mua đồ giả về trang trí cho Ta, mà Ta không biết..Họ mặc tiêu pha, vô độ với sức thu nhập của mình, chẳng nghĩ rằng bên cạnh ta nhiều Người đang khổ, chỉ cần Ta bớt đị một miếng thịt kia ( ăn dư thừa) hay cái Bánh, hoa quả quá hạn vì ăn không hết mang bỏ phí, khi họ tỉnh ra hãy mang đi cho Người túng thiếu kia, đó lại là của để giành, chưa nói rằng có ai biết được mang đồng tiền mình kiếm ra ( từ thiện pháp- là chân chính), mà được mang đi bố thí cho Người nghèo hay cúng dường cho Bậc Chân tu, thì kiếp sau đó lại là của để giành lại cho Mình hưởng, ai hưởng được nữa...
Luật nhân quả là thế, người phụ nữ khó tu, Tôi nhớ lại cuộc đời Đức Phật Thích Ca Mâu ni, thủa mới chứng đạo, Người đã quyết Tâm không cho Người Phụ nữ đi tu (1) giải thoát là điều Ngài đã biết rõ việc căn duyên vất vả của Người phụ nữ trong xã hội hiện tại và tương lai đều thế. Họ nghiệp duyên bận rộn với công việc của gia đình thế gian chẳng có Tâm nào mà tu được, họ vẫn loanh quanh với Nghiệp lực xấu của Họ mà họ chẳng bao giờ thoát ra được với chùm nhân quả của gia đình họ.
Vậy ai đã từng thương Người Phụ nứ ấy, hãy giành cho họ
Ghi chú!
(1) Thịt chúng sinh. Chính là Nguyên nhân không được làm thân Người ở kiếp sau, vì gieo nhân thì ắt phải gặt quả. Biết đâu chính những con vật ấy có thể lại alf Cha, alf Mẹ mình ở nhiều kiếp trước thì sao?
(2) Đức Phật đã không cho Người Phụ nữ đi tu, song vì Cụ- Lợi- Già trưởng giả là Cha của Gia -Xá đã đi xuất gia
thì đức Phật mới cho Người Phụ nữ ( cư sĩ đầu tiên) là Bà Mẹ Gia- Xá là Ưu-Bà-Di .
Tựa đề nhân ngày 10/10/2014 sắp tới.
Châu Thanh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)